Bác
sĩ Quách Huệ Trân
Trích
từ: http://www.buddhanet.com.tw/dawjam/dm015.htm
Lời
giới thiệu.
Bác
sĩ Quách Huệ Trân là một bác sĩ chuyên khoa ung thư,
bà rất nhiệt thành và tận tâm trong công việc. Ḷng từ bi và thuần thành
của bà không những đă đem lại sự khích
lệ to lớn cho bịnh nhân mà c̣n cảnh giác những người
khỏe mạnh, làm cho nhiều người phát tâm học
Phật và niệm Phật. Sau
đây là bài nói chuyện với các bạn học ở
Huệ Trí Phật Học Xă của Đại học Trung
Nguyên, nội dung rất phong phú cảm động. Tuy là đang bị bịnh ung thư
trầm trọng, bác sĩ Trân vẫn rán chịu đau và
dùng ḷng tín nguyện niệm Phật vô cùng kiên cố
của ḿnh lên giảng đài thuyết pháp; khi tuyên bố
bị bịnh bà nói: ‘Bây giờ vừa đúng lúc để
tôi nhất tâm niệm Phật và chuẩn bị văng
sanh’ (Sau lần nói chuyện
này bác sĩ Trân từ chức và lên núi đi xuất gia).
Trong
cuộc sống trầm luân khổ hải này, chúng ta không
chịu buông xả và tham luyến tất cả những ǵ
‘của ḿnh’; ai cũng đầu tắt mặt tối,
bận rộn suốt cuộc đời, đến phút
cuối cùng nh́n lại [chỉ là một con số không to
lớn] rồi âu sầu than thở. Thưa quư vị, quư vị
muốn cuộc đời của ḿnh như thế
nào? Làm sao để vượt
ra khỏi sự trói buộc của luân hồi sanh
tử? Chúng tôi hy vọng bài
này sẽ đem nhiều tư duy và chất liệu có
thể giúp quư vị t́m ra phương hướng [về
quê hương] của ḿnh!
Kính
thưa quư thầy cô, kính thưa quư bạn:
Khi
lên giảng đài này, tôi cảm thấy rất bối
rối và xấu hổ khi nh́n thấy phía dưới
phần đông đều là những người trong hàng
tiền bối, bậc thầy cô của ḿnh. Trước hết xin giải thích tại sao
một người mạt
học dở ẹt như tôi cũng lên giảng đài
nói chuyện với quư vị?
Đây là do ảnh hưởng của một bịnh nhân
cho nên tôi thường kể lại câu chuyện của
bịnh nhân này và nói lên lư do người này đă giúp cho tôi
hiểu được nhiều vấn đề. Chúng ta thường phải
trả một giá rất đắt mới có thể
hiểu được một câu nói trong kinh, nhiều khi
chỉ một câu kinh thật đơn giản. Cô này mới có ba mươi
mấy tuổi th́ bị ung thư ruột già. Khi cô đến bịnh viện
cứ khóc hoài không thôi. Lúc đó
tôi mới làm bác sĩ tập sự thuộc khoa ung thư, xem
bịnh lư mới biết cô đă mổ qua hai lần
nhưng ung thư vẫn tái phát trở lại, đúng là vô
phương cứu chữa.
Cô khóc hoài nên nói không ra tiếng nữa, thiệt là
không biết làm sao, muốn t́m bác sĩ để hỏi rơ
bịnh trạng của ḿnh.
Hôm đó tôi hết ca trực liền đến pḥng
bịnh để thăm cô và cũng nhân tiện giới
thiệu sơ lược một ít Phật pháp cho cô
biết. Không ngờ cô nghe xong,
xúc động, mở mắt thật to, nói: “Tại sao
bấy lâu nay không có ai nói cho tôi biết về những
chuyện này? Tại sao tôi
đă sống ba mươi mấy năm đầy
phiền năo và đến lúc sắp ĺa đời tôi
mới được nghe Phật pháp?”. Tuy là chỉ có mấy câu nói
thật ngắn nhưng h́nh như đă xoi thủng tim
tôi. Sau đó cô bật khóc và
làm tôi cũng khóc theo, khóc một cách rất bức
rức. Lúc bấy giờ
Tuyết Công lăo ân sư (lăo cư sĩ Lư Bỉnh Nam) c̣n
tại thế và giảng kinh vào ngày thứ tư mỗi
tuần. Mỗi ngày khi làm xong
việc tôi thường ở lại bịnh viện để
nói chuyện và an ủi bịnh nhân, ngoại trừ ngày
thứ tư v́ phải đi nghe Tuyết Công giảng
kinh. Cô thấy mỗi thứ
tư tôi đều rất vui chuẩn bị đi nghe
giảng nên nói: “Tôi cũng hy vọng có thể đi theo
(nghe giảng) nhưng rất tiếc không có cơ
hội”. Tôi đáp: “Trong tương
lai cô cũng sẽ có dịp đi được”. Cuối cùng cô cũng đă được
đi nghe kinh, lúc đến giảng đường Hoa
Nghiêm ở thư viện Từ Quang tôi thấy cô ngồi
ở vài hàng ghế phía trước. Nhưng đến nửa
buổi giảng cô vừa ôm bụng vừa khóc và đi
về, bịnh t́nh của cô biến chứng nặng nên cô
đau quá không thể tiếp tục nghe kinh. Lúc đó tôi chợt hiểu được
một câu trong bài khai kinh kệ:
‘Vô thượng thậm thâm vi
diệu pháp.
Bá thiên vạn kiếp nan tao
ngộ.
Ngă kim kiến văn đắc
thọ tŕ.
Nguyện giải Như Lai chân
thật nghĩa’.
V́
ảnh hưởng của cô nên từ hôm đó trở đi
tôi không ngại sự hiểu biết c̣n thô thiển
của ḿnh, luôn luôn cố gắng, tích cực hơn, và
muốn mau mau giới thiệu cho mọi người
những điều trọng yếu trong Phật pháp [mà
ḿnh hiểu được], nói cho đại chúng biết
những sự hạnh phúc mà Phật pháp có thể đem
lại cho mọi người.
Hạnh phúc này tiền tài mua không được,
kẻ ăn trộm cũng không thể lấy mất. Trong bất cứ trường
hợp và cảnh giới nào và không kể người ta
dùng quan niệm ‘phước’ hay ‘họa’ trong thế gian để
đo lường những cảm nhận hạnh phúc này,
trong nội tâm của chúng ta đều luôn luôn đầy đủ
sự an tịnh, hạnh phúc, và tươi sáng.
Tôi
hỏi các vị đạo hữu ở Phật học xă
nghiên cứu đề mục hay kinh điển ǵ trong khóa
học này, bác Hứa trả lời là đang thảo
luận ‘Kinh Bát Đại Nhân Giác’.
Chắc ai cũng đă xem qua kinh này và có thể đă
học thuộc ḷng rồi. Điều
giác ngộ thứ nhất là:
‘Thế gian vô thường,
quốc độ mong manh, tứ đại khổ không,
năm ấm vô ngă, sanh diệt đổi dời, hư
ngụy không chủ…’.
Tuy
là biết thuộc ḷng nhưng phần đông chúng ta không
tin như vậy. Tuy Phật
nói thế gian là khổ, là vô thường, nhưng bạn
lại cảm thấy nhân gian rất vui sướng! Mỗi sáng thức dậy ăn
bánh uống cà phê, …, ngước mắt nh́n lên, ôi chao
trời trong mây trắng, đời sao mà sung sướng
thế! Nếu được
vậy th́ cũng thường thôi, nhưng những lúc như
vậy trôi qua rất nhanh.
Giả sử một lúc nào đó, chuyện khó khăn
thử thách th́nh ĺnh xảy ra, khi đó bạn sẽ không
thấy trời trong mây trắng, không thấy trăm hoa đua
nở, trong ḷng của bạn sẽ không c̣n cảm
thấy vui sướng nữa.
Ở đây tôi xin kể một vài câu chuyện
thật mà tôi đă gặp khi làm việc ở bịnh
viện. Trong những câu
chuyện này, mỗi bịnh nhân đều là giáo sư
của tôi, mỗi người đều kể cho tôi
một đạo lư mà đức Phật đă nói trong kinh
điển, họ ấn chứng (chứng minh) những điều
Phật dạy, họ làm cho tôi hết ḷng tin tưởng
lời Phật nói và tin đức Phật là ‘người
nói lời chân thật, không bao giờ nói dối’.
Có
nhiều bịnh nhân hỏi tôi: “Bác sĩ năm nay bao nhiêu
tuổi?”.
Tôi
trả lời: “Ba mươi hai tuổi”.
Lại
hỏi: “Bác sĩ lập gia đ́nh chưa? Tôi làm mai cho”.
Tôi
liền hỏi họ: “Cuộc sống của bà rất
sung sướng phải không?”
Thật
kỳ lạ không có một người nào đáp là
‘phải’ hết! Cho đến
một hôm tôi gặp một bịnh nhân bị ung thư
cổ tử cung, mỗi lần đến khám bịnh đều
trang điểm thiệt là đẹp, thoa môi son thiệt đỏ,
móng tay chân đều có sơn màu rất đẹp. Khám bịnh xong bà muốn làm mai
cho tôi. Bà nói:
“Cháu
tôi làm việc ở bịnh viện Quốc Thái, người
rất lịch sự đàng hoàng”.
Tôi
hỏi bà: “Bà thiệt là rất sung sướng phải
không?”
Bà
nói: “Phải, chồng tôi đối xử rất tốt;
con cái rất có hiếu, nhà cửa rất sung túc”.
Như
vậy thật là sung sướng, xin chúc mừng cho bà. Bà là người duy nhất nói
ḿnh có hạnh phúc, thiệt là mừng giùm bà. Tại v́ khi bịnh nhân bước
chân vào bịnh viện th́ thường khóc và than:
“Bác
sĩ không biết đâu, tôi phải mượn tiền
của người ta để lại đây khám bịnh,
con cái không vui chút nào”;
Hoặc
là: “Ôi chao lúc về nhà không ai đếm xỉa tới; mang
bịnh lâu quá rồi người ta không chịu chăm sóc
nữa”.
Cũng
không ai thăm hỏi: “Thưa ba ăn cơm chưa?”.
Hoặc
là: “Từ lúc tôi mắc bịnh này, chồng tôi bỏ đi
luôn”.
Phần
lớn là thuộc vào loại này, t́nh tiết không giống
nhau nhưng nội dung hoàn toàn tương tợ; chỉ có
bà này thiệt là may mắn có được hạnh
phúc. Nhưng qua một
thời gian ngắn sau đó, y tá coi báo ngạc nhiên nói bà đó
đă tự tử. Cô y tá nói:
“Trong báo đăng tin bà được vớt lên từ
bờ sông ở ….Bà bỏ nhà ra đi hết năm ngày, sau
đó th́ tự tử”.
Tôi
hỏi: “Bà đó rất sung sướng,
rất hạnh phúc, sao lại tự tử?”.
Thưa
quư vị, chúng ta thử nghĩ xem tại sao lúc đó
niềm thương yêu của chồng không thay đổi
được tâm niệm muốn tự tử của
bà? Tại sao sự hiếu
thảo của con cái cũng không kéo bà lại được? Tại sao tiền bạc không mua được
sự an ổn của tinh thần?
Chồng thương yêu cho mấy và con cái hiếu
thảo đến đâu cũng không thay thế được
sự đau đớn trên thân thể của bà. Một người đàn bà xinh đẹp
như thế tại sao lại phải trốn khỏi nhà
đi lang thang rồi cuối cùng phải nhảy vào ḍng nước
đen tối? Có lẽ v́ trước
đó bà cảm thấy cuộc đời quá xinh đẹp,
chưa nếm qua mùi vị của sự khổ, bà chưa
biết qua: ‘thế gian vô thường, quốc độ
mong manh’, cho nên trong tâm không có chuẩn bị tâm lư, gặp
chuyện thử thách trong đời chịu không nổi,
không có ‘chích ngừa’ để pḥng bị, không có khả năng
đề kháng, chịu đựng khổ không được
nên mới tự tử. Tôi
rất hối hận trước đó không giới
thiệu Phật pháp để cho bà thay đổi quan
niệm và hướng về quang minh, hướng về
Di Đà. Những sự khổ
này có lẽ mọi người sẽ nghĩ: ‘Đó chỉ là
thiểu số, người tự tử rất ít’. Thiệt ra người tự
tử rất nhiều, tôi làm việc trong khoa ung thư,
nếu có ngày nào không gặp bịnh nhân muốn tự
tử th́ ngày đó phải được kể là ngày
rất tốt, rất hiếm!
Thiệt đó, mỗi ngày tôi thường nghe câu: ‘Tôi
nên chết sớm th́ tốt hơn’. Khi người ta cầu mong
khỏe mạnh và sự quan tâm chăm sóc mà không được
toại nguyện th́ thường thường sẽ
tự sát. Ban đêm trong
bịnh viện tôi thường phải đi giải
quyết những chuyện tự tử này. Không phải là họ cố ư không
muốn sống nhưng bị bịnh đau khổ quá nên
không biết cách nào để chịu đựng nữa.
Ngoài
ra c̣n có người cầu sanh không được cầu
chết cũng không xong, nằm trên giường bệnh
rên siết. Có một người
bịnh nguyên phần phía dưới bụng bị ung thư
lở loét ra hết, bác sĩ phải mổ và làm một
cái hậu môn tạm trên bụng, nhưng không cách nào
trị lành được.
Chất bài tiết trong ruột rỉ thẳng ra. Pḥng của người này ở
lầu ba, từ lầu hai đă nghe mùi hôi bay đến. Không phải người này có ǵ đặc
biệt nhưng bất cứ ai trong chúng ta khi gặp
phải trường hợp này đều như
vậy. Khi con bà săn sóc cho
mẹ bất đắc dĩ phải dùng một miếng
vải để bịt miệng và mũi lại. Mỗi ngày bà đều muốn
tự tử nhưng chưa gặp cơ hội. Một hôm nhân dịp con bà đi
ra chợ mua đồ ăn sáng, bà rán hết sức ḿnh
ngồi dậy, leo qua cửa sổ từ lầu ba
của bịnh viện nhảy xuống. Vừa đúng lúc đó người
con về đến, nh́n thấy mau mau chạy tới để
đỡ bà. Kết cục bà
nhảy xuống không chết mà c̣n bị thương. Vốn là đă quá đau khổ
bây giờ c̣n bị thương thêm, mỗi ngày đau đớn
không thể nào diễn tả được, cầu sanh
không được, cầu tử cũng không xong; mạng
chưa hết tự tử cũng không chết. Cho dù tự tử chết đi
rồi, vĩnh viễn trầm luân trong lục đạo
luân hồi, sự khổ năo vô tận lại tái diễn
trở lại!
Nhà
thơ Rabindranath Tagore có nói:
‘Sanh thời lệ tợ hạ
hoa, tử thời mỹ như thu nguyệt’
(Lúc sống đẹp như
hoa mùa hạ, lúc chết đẹp như trăng mùa thu).
Bạn
muốn sống đẹp như hoa mùa hạ có lẽ
cũng không khó lắm; nhưng muốn chết đẹp
như trăng mùa thu th́ phải ra sức chuẩn bị
công phu mới được!
Lắm lúc có nhiều người phê b́nh những người
học theo Phật và nói: “Ôi chao, sao quư vị ưa nói
chuyện ‘chết’, ưa nói chuyện ‘lâm chung’ quá, h́nh như
đă xem thường cả cuộc đời. Trong cuộc sống có rất
nhiều chuyện phải làm, đặc biệt là
những người tu theo Tịnh độ như quư
vị, ngày ngày cứ niệm ‘A Di Đà Phật’, chuẩn
bị để văng sanh Tây phương, thật là quá tiêu
cực”. Thật ra cuộc
sống chúng ta giống như quá tŕnh vẽ một con
rồng, mỗi nét vẽ mỗi màu sắc đều
rất quan trọng. Lúc lâm
chung cũng như nét vẽ cuối cùng vào mắt
rồng. Lúc sanh lúc tử đều
rất quan trọng, không có nét vẽ nào có thể cẩu
thả được.
Niệm Phật là tâm niệm tối thiện
nhất, tích cực làm cho lúc sống và lúc chết đều
là chí thiện chí mỹ (tốt đẹp nhất).
Nói
chuyện từ năy đến giờ nhưng chưa nói vào
đề tài chính hôm nay: ‘Lắng nghe bài ca bên sông
Hằng’. Mấy năm trước
tôi có dịp đi qua Ấn độ và ngồi thuyền đi
dọc theo bờ sông Hằng.
Lúc đó trong ḷng tôi rất an tịnh; âm thanh trên sông
cứ cuồn cuộn nổi dậy làm tôi có cảm giác như
là đang đi trong ḍng nước ‘sanh tử’…. Khi lắng tai nghe những âm thanh
này tôi nghe thấy trong đó có âm thanh của trẻ con,
của người lớn, có tiếng khóc, có tiếng cười
vui. …Tất cả những âm thanh này trộn lẫn vào nhau
biến thành một câu vạn đức hồng danh: ‘A Di
Đà Phật’. Bạn hăy nh́n h́nh
ảnh của sông Hằng, của từng làn sóng nhấp
nhô, h́nh bóng của chính bạn, của người thân,
bạn bè, mặt trời lặn, con chim và làn mây đang bay
lơ lửng ở cuối chân trời, tất cả
những h́nh bóng này ḥa hợp lẫn nhau làm thành con sông ‘sanh
mạng’. Chúng ta hăy cùng nhau xem
những h́nh ảnh và lắng nghe bài ca bên sông Hằng này,
từ bài ca ‘luân hồi sanh tử của sông Hằng’ cho đến
bài ca ‘đức Phật giác ngộ’. Đối với chúng ta sông Hằng
là một con sông rất quen thuộc v́ trong kinh đức
Phật thường dùng danh từ
‘cát sông Hằng’ để h́nh dung ư nghĩa ‘vô lượng
vô biên’. Trong con ‘sông Hằng’
sanh mạng này chúng ta đều là những người bơi
lội qua sông….
Con
thuyền cứ tiếp tục tiến tới và đi
ngang một chỗ dùng để hỏa táng ở bờ
sông. Phong tục mai táng người
chết của Ấn độ rất đơn giản,
họ không cần quan tài chỉ dùng vải bao bọc thi
thể lại rồi đem thiêu ở bờ sông, cho đến
bà Gandhi cũng không ngoại lệ (bà được dùng lá
quốc kỳ để bao).
Người giàu th́ có đủ củi lửa nên có
thể thiêu thành tro rồi đem bỏ xuống sông. Người nghèo th́ thiêu qua loa
một chút rồi đem thi thể bỏ xuống sông. Lúc tôi ngồi thuyền đi ngang
một chỗ thiêu người chết này, dưới đống
tro tàn c̣n thấy được một cái chân đen
kịt thiêu chưa thành tro.
Chúng ta thử hỏi cái chân thiêu nửa chừng này là
của ai? Không lâu trước
đó nó cũng có làn da rất mềm mại và được
ôm ấp trong ḷng mẹ. Có lúc
nào đó cái chân này đang rảo bước trên bải
cỏ xanh mướt, cũng có thể là có rất
nhiều thanh niên muốn thân cận nó. Rồi theo thời gian trôi qua nó
bắt đầu chai cứng và khô khốc khi người
chủ của nó già đi.
Rốt cục rồi nó biến thành một cái chân
thiêu nửa chừng, đen kịt, nằm dưới đống
tro tàn. Sau một thời gian
nữa th́ nó sẽ biến thành một đống cát trong
sông Hằng. Thêm một
lần nữa chúng ta hăy nh́n kỹ h́nh ảnh và lắng
nghe bài ca bên sông Hằng.
Những h́nh ảnh này của người Ấn
độ mà cũng có thể là của chúng ta nữa!
Có
một ông thường ngày rất thích ăn trầu, hút
thuốc, uống rượu rồi sau này bị ung thư
trong miệng. Khi đến
bịnh viện khám th́ chỗ bị ung thư đă lan
rộng ra, lở loét đến quai hàm và g̣ má lủng
lỗ. Chỗ lở cứ
chảy nước vàng ra hoài, khi ông ăn uống th́
thức ăn đều lọt ra ngoài. Cho dù ông uống rượu ngon trước
đó ông thích nhất cũng rất đau, khi ăn
trầu vào cũng đau như ‘nuốt viên sắt
nóng’. Thân thể cường
tráng của ông dần dần tiều tụy v́ ăn
uống không được; chúng tôi phải đút một
ống dẫn đồ ăn từ mũi vô đến
bao tử. Vợ ông rất
hối hận và nói lúc trước hai vợ chồng
họ cứ căi lộn hoài. Bà
kể lại: “Được rồi, ông chửi tôi ông sẽ
bị ung thư miệng, tôi trù cho ông bị ung thư
miệng. Ai ngờ rằng
ổng bị ung thư miệng thật, người
khổ nhất lại là tôi; ngoài việc phải chăm
sóc vết thương cho ổng, đi khắp nơi
kiếm bác sĩ trị cho ổng, c̣n phải lo kiếm
tiền để trang trải…thiệt là khổ không cách
nào diễn tả được”.
Nếu bà biết trước được cảnh
khổ bây giờ th́ sẽ trân trọng những lúc c̣n
khỏe mạnh và c̣n nói: “Lúc ổng chửi tôi, tôi thà đi
lạy Phật một trăm lạy chúc phúc cho ổng,
mời ổng ăn đồ ngon, tôi cũng không dùng
lời ác độc để trù ổng”.
Hai người
cùng nhau niệm Phật trong ánh sáng từ bi trí tuệ
của đức Phật th́ không tốt hơn là căi
lộn hay sao? Rất tiếc
là chúng ta thường chọn lấy những phương
thức đối xử để gây đau khổ
lẫn nhau; lúc chưa bịnh th́ mặc sức hành hạ
thân thể này, đến lúc mang bịnh rồi th́ lại
than trời than đất. Hy
vọng là chúng ta trong những nhân duyên tương ngộ
rất ngắn ngủi này, hăy dùng tâm từ bi chân thành đối
đăi với nhau; sự giận tức oán hờn chỉ
giúp tạo ra con đường đầy chông gai đau
khổ ở phía trước.
Ông rất thích đi câu cá; lúc tay mang trầu, rượu,
và cần câu đi ra bờ sông th́ ông cảm thấy
rất thích thú. Nhưng đến
khi bị ung thư loét hết miệng th́ mới giựt
ḿnh sực tỉnh, mới biết được cảm
giác của con cá khi bị lưỡi câu đâm thủng
miệng. V́ miệng lở
loét nên ông nói chuyện rất khó khăn, lúc tôi săn sóc
vết thương cho ông, ông rán chịu đau và nói ra
những lời hối hận này, cảm nhận được
khi trước v́ một chút khoái lạc nhất thời mà
gây đau khổ cho những con cá; sự đau khổ đó
bây giờ quay ngược lại đến với ông,
cũng là đau khổ khi miệng bị lủng lỗ;
khi miệng nuốt đồ ăn giống như
cuống họng đang bị thiêu đốt, đang
bị đâm bằng dao, đau quá cũng muốn giằng
co giăy giụa như con cá cắn câu rán hết sức ḿnh để
thoát khỏi lưỡi câu.
Ông dạy cho tôi một bài học nhớ hoài không quên,
đúng là ‘nhân quả tơ hào chẳng sai!’. Có bài thơ như sau:
Mạc đạo quần sanh
tánh mạng vi (Mạng
vật yếu ớt đừng khinh
Nhất
ban cốt nhục nhất ban b́ Thịt,
da, xương xẩu như ḿnh khác chi!
Khuyên
quân mạc đả chi đầu điểu Chớ
bắn chim trên cành kia
Tử
tại sào trung vọng mẫu quy. Chim
non trong tổ đang mong mẹ về)
Có
một bác bị ung thư miệng và cũng phải
mổ để cắt bỏ tế bào ung thư ở g̣
má. Cuộc giải phẫu này
rất phức tạp, phải chia ra mấy lần
mới xong, phải cắt da ngực để đắp
lại vết mổ ở g̣ má, và đ̣i hỏi rất
nhiều sức chịu đựng. Ban đêm khi tôi đi tuần pḥng
bịnh nhân, tôi thấy đôi mắt của bác mở thao
láo nh́n lên trần nhà, đêm đă khuya rồi mà bác ngủ
không được; ngoài trời đêm tối lạnh, nước
mắt của bác cũng rất lạnh lẽo thê lương;
chúng ta phải làm sao để an ủi những bịnh
nhân này? Bác đang đợi để
mổ lần thứ nh́ nhưng không sống được
đến lần mổ cuối cùng. Có
lẽ chúng ta thường chờ đợi để làm
một công việc ǵ đó nhưng chưa chắc có
thể sống đến lúc đó, cho nên chuyện tốt
mau mau làm, niệm Phật phải niệm ngay bây giờ !
Lúc
chăm sóc những người bị ung thư miệng,
tôi thường nghĩ đôi lúc ḿnh bị mụt nước
lở trong miệng th́ rất đau, nhất là khi ăn
những thức ăn chua cay vào th́ rất rát, huống chi
vết thương lở loét cả hàm của những người
này, khi uống nước lạnh cũng phải đau đến
run. Khi chúng ta mở miệng
nói lời không tao nhă chỉ dùng năm sáu giây để nói
một câu mà câu nói đó làm cho người nghe đau ḷng
cả đời, và khi quả báo hiện ra th́ cũng đau
đớn như những người bị ung thư hàm
này! Trầu và rượu có
thể đem lại cho người ta một chút khoái
lạc nhất thời nhưng cũng đem đến
những sự đau khổ không thể nào giảm
nhẹ khi mang bịnh vào thân.
Chúng ta phải nên cẩn thận, một giây phút vui sướng ngắn ngủi đi
qua rất nhanh, thời gian chịu đau trên giường
bịnh một ngày dài như một trăm năm!
Pḥng
khám bịnh số 1 và số 2 của bịnh viện
nối liền nhau bằng một cánh cửa tự động. Một hôm tôi thấy có một bà
khoảng năm mươi mấy tuổi nằm ở
pḥng 1. Bà bị ung thư vú và
cần một loại thuốc nhưng bảo hiểm lao động
chưa chịu trả cho thuốc này nên ngoài việc đau
bịnh bà phải lo kiếm tiền trang trải chi phí
thuốc men; bà thường khóc thầm v́ chịu đựng
không nổi áp lực quá lớn.
Lúc đó bên pḥng 2 có một cô mới ba mươi
mấy tuổi và cũng bị ung thư vú, nghe được
chuyện của bà bên pḥng 1 nên lấy hết tiền trong
túi rồi nói với tôi: “Nhờ bác sĩ trao cho bà ở
pḥng kế bên”. Cô vừa khóc
vừa nói: “Chúng tôi đều chịu chung cái khổ này”. Tôi rất cảm động và
khen ngợi tinh thần Bồ Tát vị tha của cô, tôi
hiểu rơ hoàn cảnh của cô c̣n thiếu thốn hơn
bà kia rất nhiều. Con
của cô c̣n nhỏ nên phải gởi người ta nuôi
giùm, tiền lương của chồng cô rất thấp,
lại không có bảo hiểm, tiền dành dụm đă xài
hết để trả tiền bịnh viện và mổ
xẻ. Khi cô được
giới thiệu đến bịnh viện để
trị liệu phóng xạ, cô tính bỏ mặc vận
mạng đẩy đưa và không trị bịnh nữa
v́ không có tiền; nhưng khi cô nh́n thấy ḍng chữ trên tường:
‘Cho dù ngày mai là ngày tận
thế, tối nay tôi cũng phải trồng đầy
hoa sen trong vườn’ nên mới nghĩ lại, đi
về nhà má mượn tiền, tiếp tục trị
bịnh và duy tŕ mạng sống.
Cô nói: “Sanh mạng thiệt là vô thường và có nhiều
thử thách đầy đau khổ, tuy tôi không có khả năng
lớn lao ǵ nhưng tôi có một chút tâm nguyện là hy
vọng làm hết sức ḿnh, giúp đỡ cho những người
đồng cảnh ngộ cho họ sớm ĺa khổ được
vui”. Tôi rất cảm động;
hai người này đều bị bịnh ung thư nhưng
một người th́ âu sầu khổ năo; c̣n một người
th́ vượt thoát sự bi ai của ḿnh, giúp đỡ, an
ủi, và lau nước mắt cho người khác, phát huy
tiềm năng của ḿnh; khi c̣n sống th́ mỗi ngày
trồng một hoa sen, dần dần có nguyên hồ sen thơm
phức. Thử nghĩ
trị bịnh nan y đ̣i hỏi bao nhiêu sức chịu đựng
và bao nhiêu sự giày ṿ; nếu đem sự giày ṿ này đổi
lấy mạng sống âu sầu khổ năo có phải là
rất đáng tiếc không?
Tại sao không ‘trồng hoa sen thanh khiết’ trong tâm
khảm của ḿnh, cho dù chỉ nở một nụ cười
th́ cũng là bố thí, có thể làm cho ḿnh và người
khác đều được vui!
Có câu là: ‘Chỉ cần
một niệm từ bi phát khởi, tật bịnh cùng
khốn đều không ngại !’
Có
một bé trai mới sáu tuổi đă bị ung thư
tuyến lâm ba (lymphatic cancer), mới có bây lớn đă
phải trải qua rất nhiều đau khổ. Mỗi khi lượng bạch
huyết cầu của em lên cao th́ bác sĩ phải chích
một loại thuốc có tác dụng phụ là ói
mửa. Việc làm cho em vui
nhất là khi lượng bạch huyết cầu giảm
xuống quá thấp, thấp đến độ không
thể làm trị liệu hóa học được, bác
sĩ sợ độ bạch huyết cầu quá thấp
th́ dễ bị nhiễm trùng có thể nguy hiểm đến
tánh mạng; đối với em mỗi lần như
vậy th́ em vui sướng như ở tù được
thả ra, tạm thời có thể ‘miễn bị hành
h́nh’! Em nói với tôi: “Mỗi
ngày ngoại trừ xem TV th́ cũng là xem TV”. Nhà em cũng khá giả nên em được
ở một pḥng bịnh riêng.
Em nói: “Cô em gần lập gia đ́nh rồi; cô mời
em làm ‘em bé cầm bông’ trong hôn lễ của cô. Phải chi em có thể trưởng
thành th́ tốt biết mấy, nhưng không biết có
thể lớn nổi không?”
Đây là lời nói của một em bé mới sáu tuổi,
thiệt là làm cho người nghe được không
khỏi ngậm ngùi. Có lúc em ngồi
ở pḥng đợi để chờ chích thuốc, trước
đó em rất vui khi mang đồ chơi đến đó,
nhưng đến cửa pḥng th́ nhớ lại ‘đau
khổ gần đến, gần bắt đầu
rồi’ cho nên cụt hứng ngay.
Đôi khi em cắn chặt răng đưa tay tự
ḿnh t́m ra một mạch máu rồi nói: “Lấy chỗ này đi”. Đôi lúc em cũng buồn hiu không
chịu đi vô, em không khóc ra tiếng, chỉ khóc khe
khẽ, lệ ướt đẫm mi. Lần đầu tiên đến để
rút máu từ vành tai em đă khóc hết hai giờ đồng
hồ. Cho đến nay đă
chịu khổ quá nhiều lần rồi, em thừa
hiểu khóc hoặc là nhơng nhẽo th́ cũng không giúp ích được
ǵ nên em rất dũng cảm để chịu đựng. Thiệt là một em bé quá đáng
thương. Trong đời sống chúng ta không muốn già nua th́
phải đoản mạng (chết yểu), nếu không
muốn chết yểu th́ phải già nua!
Có
một người mới ba mươi mấy tuổi đă
bị ung thư mũi vào thời kỳ chót. Thường thường nếu
ba mươi mấy tuổi đă chết th́ có lẽ
bạn nói rất đoản mạng. Nhưng cô này chỉ mới ba mươi
mấy tuổi đă làm cho người nhà của cô
cảm thấy không thể chịu đựng nổi
nữa. Chồng cô phải
vừa lo cho con vừa lo cho cô nên phải xin nghỉ hoài, và
cũng v́ vậy nên đă mất chỗ làm. Cả nhà lâm vào hoàn cảnh
thiếu thốn và phải đến hội Từ Tế
xin giúp đỡ. Hội
Từ Tế đồng ư cho cô một số tiền to
lớn để trợ giúp cô trả tiền nhà thương. Má cô đợi lâu quá nên than:
“Tại sao lâu quá c̣n chưa đem tiền lại. Lâu quá!”.
Tôi nói: “Người ta không phải thiếu tiền bà
đâu. Tiền này là do hội
viên dành dụm, ăn xài tiện tặn, từ bi đem đi
giúp người. Họ không
nhẫn tâm thấy bà chịu khổ chứ không phải người
nào cũng giàu có ǵ đâu”. Bà thở
dài ra! Không phải lo tiền
bạc nữa! Nhưng không
khí trong gia đ́nh c̣n quá ngột ngạt. Bịnh nhân cũng không an tâm
tiếp tục sống, má cô lo cho cô đă quá mệt
mỏi nên nói: “Mày sao không mau chết cho rồi, làm hại
tụi tao phải chịu khổ theo!”. Chồng cô khổ quá thường
lại hỏi tôi: “Cổ c̣n ‘kéo dài’ được bao lâu
nữa?”. Tôi nói: “Xin đừng
dùng chữ ‘kéo dài’ được không? Sống được một
ngày trong cuộc đời này thiệt là rất quư, tương
ngộ một ngày thiệt là hiếm có”. Nếu chỉ chú trọng vào
sự khổ và để ư đến chỗ tối tăm
trong đời sống của ḿnh, cho dù không có bịnh th́
cũng là ‘kéo dài’ mạng sống.
Nếu tích cực nghĩ về những chuyện
tốt, cho dù đời sống rất khó khăn th́
cũng đáng sống.
Nếu trân trọng đời sống, ba mươi
tuổi so với mười lăm tuổi cũng là trường
thọ gấp đôi, so với người sáu tuổi th́
cũng trường thọ hơn gấp năm lần.
Tâm địa có thể cải
tạo vận mạng. Tôi có người bạn mới
ba mươi mấy tuổi th́ bị ung thư xương,
trước sau tổng cộng đă phải giải
phẫu hai mươi lần.
Sau một lần động mạch ra máu không
ngừng nên phải cưa đứt một chân. Đời sống của cô c̣n khó khăn
hơn người kể ở trên nhưng nhờ biết
áp dụng Phật pháp, lấy tâm biết ơn đối đăi
với nhau, cả nhà sinh sống c̣n vui hơn lúc chưa
bị bịnh.
Cô
nói với tôi: “Tôi rất may mắn, tôi mất đi
một chân mà có thể nghe được Phật pháp. Nếu không nghe được th́
không biết phải tạo ra bao nhiêu nghiệp tội,
phải chịu bao nhiêu khổ đau”.
Chồng
cô ở bên ngoài pḥng mổ đợi qua hai mươi
lần giải phẫu, quư vị biết được
tâm trạng của ông chồng này không? Ông nâng đỡ chăm sóc cô như
một vị Bồ Tát, không hề than thở chút nào. Sau khi biết Phật pháp, cô
chống nạng cùng chồng nấu đồ ăn đem
cho những người cùng bị bịnh và khuyên họ
niệm Phật. Tôi hẹn
với cô: “Cô học thuộc ḷng kinh A Di Đà rồi chúng ta
cùng nhau đi lên núi vừa đi vừa lạy để
hồi hướng cho những người bị bịnh
ung thư”. Do đó cả nhà
cùng với cô học kinh, con cô mới học đến
tiểu học nói với cô: “Má học thuộc ḷng kinh A Di
Đà một chữ không sai th́ con cho má năm trăm đồng
tiền thưởng”; Cô
ở nhà vừa làm đồ thủ công vừa học kinh
hoặc niệm Phật, đến tối th́ trả bài
cho mọi người nghe.
Đến ngày cô học thuộc hết quyển kinh, cô
nói: “Cả nhà tôi từ
trước đến giờ chưa khi nào vui
mừng giống như hôm đó”.
Kể cả tiền thưởng của con và
tiền công kiếm được trong thời gian học
kinh cô có được bốn ngàn đồng, cô đem
toàn bộ đi cúng dường Tam Bảo. V́ muốn đi lên núi mỗi đêm
khi cả nhà đă ngủ yên giấc, cô phải tập
luyện lạy Phật.
Nếu bạn thấy cô dùng một chân để
lạy Phật bạn sẽ cảm động đến
rơi lệ. Chồng cô t́m
cách quyên tiền để làm cho cô một cái chân
giả. Cô nói: “Nếu ông có
thể quyên được mười vạn đồng
th́ xin đưa tiền này cho tôi để tôi bố thí;
tại v́ một cái chân cũng đủ dùng rồi”. Cô chỉ hai cây nạng rồi
nói: “Tôi không phải là thiếu một chân mà ngược
lại tôi dư một chân”.
Khi cô nói câu này là lúc tế bào ung thư đă lan đến
phổi nên phải mổ và trị liệu hóa học thêm
một lần nữa. Nét
mặt cô hồng hồng và thường có nụ cười
thật tươi, nhiều khi c̣n tươi hơn
những người không bịnh nữa. Cô nói: “Nhà tôi tuy là không giàu có ǵ nhưng
bây giờ c̣n vui hơn lúc trước khi chưa cưa chân
nữa”. Người niệm
Phật ngay đời này đă có thể sống trong
Tịnh độ, trong không khí vui vẻ ḥa thuận
của cuộc sống hàng ngày.
Như phần đông người bịnh ung thư
khác, cô cũng không tránh khỏi t́nh trạng kinh tế
thiếu thốn; có người mời cô mở tiệm
làm tṛ chơi điện tử cho trẻ em có thể
kiếm rất nhiều tiền.
Cô nói: “Tôi muốn thử chồng nên cố ư đem
việc này hỏi ư kiến của chồng”. Cô rất vui khi ông nói: “Chúng ta là người
niệm Phật, sợ con ḿnh bị tṛ chơi điện
tử mê hoặc th́ làm sao có thể làm hại con cái của
người khác!”. Tôi rất
khâm phục hai vợ chồng này, tuy là trong hoàn cảnh khó
khăn mà họ vẫn có những hành động rất
cao thượng. Có nhiều
gia đ́nh cũng v́ kinh tế khó khăn nên phải sa vào
hoàn cảnh đen tối, ngược lại gia đ́nh
của cô nhờ bị bịnh mà có thể hướng
về đức Phật, đem những chướng
ngại khó khăn của ḿnh biến thành những đóa
hoa sen thơm ngát, rất xứng đáng làm gương cho
người khác.
Có
một người bị ung thư hàm miệng phải
giải phẫu để cắt bỏ tế bào ung thư
và phải cắt bỏ luôn xương hàm dưới. Bác sĩ phải cắt da trên
ngực để đắp chỗ mổ và bất đắc
dĩ ông trở thành người không có môi. Ông không thể ăn cơm,
chỉ có thể uống súp hoặc thức ăn
lỏng. Ông không thể
ngồi ăn như người thường, phải nằm
xuống để ăn, nếu không th́ thức ăn
sẽ đổ ra. V́ không có
môi cho nên đối với ông không có chuyện ‘ngậm
miệng lại’. Bạn hăy
nh́n những người này làm thế nào rán hết sức
ḿnh để chịu đựng và chống chỏi
với bệnh tật; có nhiều lúc tôi tự hỏi
tại sao ḿnh lại được may mắn hơn
họ? Trong lúc chịu khổ
đau như vậy ai nỗ lực th́ cũng có thể vượt
qua; tuy họ có hoàn cảnh và tâm trạng không giống nhau
và có cái nh́n đời sống khác biệt nhau, nhưng
tất cả đều tin sâu những ǵ Phật nói. Lúc tôi giải thích những điều
Phật dạy cho người trẻ tuổi, nhiều khi
phải nói đến khô cuống họng luôn mà họ
cũng không tin; nhưng đối với những người
đang chịu đau khổ trong bịnh viện, không
cần nói ǵ hết, chỉ hỏi: “Khó chịu, đau
khổ không?”.
Họ
đáp: “Rất khó chịu, rất đau khổ”.
Tôi
nói: “Phật nói thế gian là
biển khổ, hăy niệm A Di Đà Phật, đem tâm
niệm hướng về phía quang minh, ĺa khổ được
vui”.
Họ
không nói thêm câu nào nữa lập tức bắt đầu
niệm A Di Đà Phật. Hèn chi
mới có câu: ‘Thập phương
ba đời chư Phật đều lấy tám thứ
khổ làm thầy’. Khổ
là vị thầy tốt nhất, nhưng chúng ta phải đợi
cho đến lúc này sao?
Lại
thêm một người bị ung thư hàm miệng, ông đă
bị mù, tế bào ung thư đă phát triển đến
cổ. Nước vàng không
ngừng từ g̣ má chảy xuống. Con dâu của ông nói: “Ở nhà tôi xịt
không biết bao nhiêu dầu thơm cũng không làm những
mùi hôi này bay mất”. Tôi nghe
rồi mới nói riêng với cô: “Tôi thấy cô thường
dẫn ba chồng của cô đi khám bịnh, cô rất có
hiếu thảo; chăm sóc cho người bịnh ung thư
rất khổ, nhưng Phật có nói: ‘Trong tám phước điền, chăm sóc cho người
bịnh là phước điền hạng nhất’. Nếu cô tận tâm chăm sóc cho
ông, làm cho ông già được hoan hỷ, tự nhiên phước
báo sẽ vô lượng.
Một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ già đi,
sẽ sanh bịnh, chúng ta đối xử với người
già như thế nào, con cái của ta cũng sẽ bắt
chước theo để đối xử với chúng
ta. Chúng ta phải để ư,
cho dù một hành động lời nói rất nhỏ nào
cũng vậy, cũng phải thương xót và tội
nghiệp cho người bịnh.
Người bịnh không muốn có những mùi hôi như
vậy. Ngày nay một trong ba
bốn người sẽ có một người bị ung
thư, nếu người đó là ḿnh th́ cũng không
thể nào không có mùi hôi; họ bất đắc dĩ
phải như vậy mà, nếu cô có thể bao dung một
chút th́ cô sẽ có thêm phước báo.”
V́
ông bị mù nên thường hỏi bác sĩ bệnh
trạng rất kỹ: “Bịnh của tôi thật sự
ra sao? Bác sĩ nói thiệt cho
tôi biết đi, không hề ǵ đâu. Điều tôi lo nhất bây giờ là
con tôi c̣n một đứa chưa lấy vợ!”. Ôi chao, người ta đúng là có
vô biên phiền năo, một ḿnh bịnh nặng mà không lo, lại
lo cho ‘đứa con chưa cưới vợ’!
Khi
một người không có năng lực lo cho ḿnh th́
thiệt ra không có khả năng và biện pháp ǵ để
lo cho người khác. Nếu
không vượt qua biển khổ của ḿnh th́ không
thể nào độ người khác và giúp họ vượt
qua biển khổ được.
Có
một bịnh nhân ở trước ngực có xâm h́nh
rồng và cọp, chắc trước kia là người
trong băng đảng ǵ đó.
Từ ngày bị ung thư
hóc miệng trở đi ông bắt đầu chân thành sám
hối. Ông nói: “Tôi thiệt đáng
đời”, không một lời trách móc, chân thành ăn năn,
giúp đỡ bịnh nhân khác, tận lực tu
thiện. Trải qua rất
nhiều hoàn cảnh khổ nạn cuối cùng ông cũng đă
vượt qua…
Tôi
thường nghe bịnh nhân than thở: “Cả đời
tôi đâu có làm ác, đâu có làm hại ai đâu, đúng là ông
trời không có mắt; tại sao để cho tôi bị
bịnh khổ như vầy?”.
Lời này làm tôi suy nghĩ có thiệt như vậy
không? Có thiệt là chưa làm
việc ác không? Nếu đúng
như vậy th́ chúng ta đều là thánh nhân hết. Xem lời Phật dạy, chúng ta
từ nhỏ đến lớn khi gặp chuyện không
vừa ư th́ nổi giận, mở miệng th́ chửi
mắng. V́ dục vọng khi ăn
uống không đoái hoài ǵ đến gà con mất mẹ,
không màng ǵ đến heo con một nhà sanh ly tử
biệt. Không nói lời thành
thật, làm việc không tích cực, thường căi
lời cha mẹ, vân vân.
Tất cả không có thứ nào không bị tham, sân, si
chi phối. Người có
trồng cải rồi đều biết hột cải
tuy nhỏ nhưng lúc mọc ra cây cải th́ không
nhỏ. Lúc quả báo chưa
hiện ra chúng ta c̣n dám nói xấu người khác, hoặc
là trong lúc giận dữ nói lời xúc phạm đến người
khác, dám mời khách ăn hải sản sống. Khi quả báo hiện ra mới
biết khổ không chịu đựng nổi, đến
lúc bị khổ nạn mới cầu nguyện để
tiêu nghiệp chướng.
Lăo
ḥa thượng Quảng Khâm có nói:
“Phải từ thân, khẩu, ư mà
tiêu trừ căn bản của nghiệp chướng”.
Nói
một cách khác khi tham ăn, nghĩ đến con cá chép, con
cá trê này cũng là một chúng sanh mà mười phương
chư Phật thương xót; nói như vậy th́ đó
cũng là huynh đệ của ḿnh, chư Phật đang
thương xót, má nó đang trông đợi nó; khi gặp chuyện muốn
nổi giận nhưng v́ hiểu đó đều là
mộng huyễn cho nên không sanh tâm sân hận nữa. Nhịn không được
muốn chửi người, nghĩ đến họ
cũng là chúng sanh mà đức Phật A Di Đà ngày đêm
trông mong để cứu độ và tiếp dẫn;
họ cũng bị nghiệp lực trói buộc và có
sự khổ năo, cho nên mới chuyển tâm niệm để
nghĩ đến Phật và niệm Phật.
Nếu
có thể sửa đổi ḿnh một cách tích cực, không
bị ngôn ngữ, hành động, ư niệm của thói quen
làm chướng ngại, nghiệp chướng sẽ
bị tiêu trừ, sự khổ của bịnh tật
cũng nhờ tâm niệm từ bi nhu nhuyễn hóa giải
và giảm dần đi.
Tôi
gặp một giáo sư trung học, ông là một bịnh
nhân rất phi thường.
Mỗi lần đi ngang giường bịnh tôi đều
dùng tâm niệm t́m ṭi học hỏi để quan sát
họ. Khi ông vào bịnh
viện th́ ung thư đă lan đến tuỷ xương
sống, đè đến dây thần kinh cho nên hai chân không
thể cử động được nữa. Trải qua một thời gian dùng
phóng xạ trị liệu th́ miễn cưỡng có
thể chống nạng đi được; nhà cầu ở ngay kế bên giường
đối với ông là một khoảng cách rất xa. Ông thường phải phấn đấu
rất khó khăn mới có thể ngồi dậy và đi
vào nhà cầu; mặc dù thân thể của ông rất
yếu nhưng hai mắt ông rất có tinh thần. Ông nói chuyện rất khó khăn
v́ thần kinh trong năo cũng bị ung thư. Lúc ngủ hai mắt nhắm không được,
rồi sau đó xương chân bị găy luôn. Trong lúc bị bịnh nặng như
vậy mà ông nói: “Rất tiếc là bây giờ tôi không
thể dạy học được nữa!” (ông đă là
một giáo sư rất nhiệt tâm dạy học tṛ). Ông nói: “Từng trải qua cơn
bịnh quá đau khổ này làm cho tôi hiểu thêm về
cuộc đời, hiểu rơ được sự
khổ đau của mọi người, tôi sẽ càng thương
yêu chăm sóc học sinh của tôi; rất tiếc là tôi
không c̣n cơ hội nữa!”.
Tôi nói: “Ông là một giáo sư rất đáng kính
trọng, chỉ xem nguyện vọng của ông khi bị
bịnh như vậy th́ biết được”. Ông từ trên giường
phấn đấu để ngồi dậy nhưng
chỉ có thể ngước đầu lên ba tấc. Chúng ta lúc ngồi dậy th́
lập tức ngồi dậy.
Ông phấn đấu đến cả người đổ
mồ hôi ướt đẫm áo cũng chỉ ‘gần’
ngồi dậy được; nhưng ông rất vui và nói:
“Tôi hôm nay có thể nhích được khoảng cách như
thế này”. Đối với tôi,
khi ông ngồi dậy được khoảng 30 đến
40 độ c̣n đáng nể phục hơn lực sĩ
nhảy xa ở Thế Vận Hội. Ngoài sự phấn đấu
về thể lực ra ông c̣n có tâm nguyện muốn
tiếp tục dạy học và tiếp tục chăm sóc
cho học sinh. Người thường
chúng ta mỗi ngày khoẻ mạnh đầy đủ tinh
thần nhưng thường tính toán chuyện nhỏ
nhặt để đem phiền năo đến cho ḿnh;
chúng ta thường than trách công việc trong chỗ làm, có
sức lực khả năng mà không làm chuyện tốt.
Ông là một bịnh nhân nằm chịu đau trên giường
nhưng lại có nguyện vọng đi dạy học
trở lại để chăm sóc dạy dỗ thêm cho
học sinh. Tuy là ông không
thể làm vậy được, nhưng tâm nguyện
rộng lớn chân thành của ông đă đem ông lên
giảng đài vĩnh viễn và trở nên giáo sư
của hàng vạn người.
Có
một người bị ung thư lưỡi đang
trong thời kỳ cuối cùng.
Tế bào ung thư đă từ lưỡi lan
rộng đến cả hàm dưới. Lúc đầu c̣n khoẻ th́ có
thể tự ḿnh đi đứng được, sau đó
phải có hai người vịn ở hai bên mới đi được,
rồi phải ngồi xe lăn, rồi cuối cùng th́
không cử động được nữa. Nước vàng từ những
chỗ bị ung thư rỉ ra hoài; mỗi khi tôi đến
thay thuốc ông thường hỏi: “Tại sao càng ngày càng
lớn vậy?”. Ông nói
chuyện không rơ ràng; khi tôi rửa vết thương thay
thuốc cho ông, ánh mắt của ông nh́n tôi h́nh như là đang
hỏi: “Không biết bịnh của tôi có thể lành được
không? Tôi gần chết
rồi phải không?” Cái tâm
trạng sợ hăi đó chính là tấm ảnh của ‘sanh
tử trên sông Hằng’.
Khi
chúng sanh đối đầu với sanh tử, ai cũng
cảm thấy rất cô độc, sợ hăi, khủng
bố. Cho dù là một bà
mẹ tám mươi mấy tuổi cũng co ro vào ḷng tôi
khóc nức nở như một đứa bé … Một hôm tôi đi nghe giảng
kinh và đi ngang qua đường T. H. Trời lúc đó rất lạnh,
quán bán thịt nai bên đường vừa mới khai trương. Tôi lái xe mô tô đi ngang nh́n
thấy có ba con nai đang đứng khép nép trong
lồng. Ánh mắt của con
nai đó rất quen thuộc, rất giống ánh mắt
của những bịnh nhân đang nằm trong bịnh
viện, h́nh như họ đang nói: “Tôi sắp chết
phải không? Mau mau cứu tôi
với; không kể dùng thuốc ǵ, dùng phương pháp ǵ
…” Tội nghiệp ba con nai. Hăy thả chúng ra! Thả cho chúng về rừng đi! Một khi hô hấp của chúng
ngừng lại th́ không có cách ǵ có thể làm cho nó chạy
nữa, mau mau kiếm người chủ van xin đừng
giết chúng nó! Khi quay trở
lại tôi ghé ngang và mua mấy con nai đi phóng sanh. Khi người chủ nghe chúng tôi
muốn đem nai đi phóng sanh, cảm động mà nói:
“Tôi là người nuôi nai, rất thương yêu chúng, không
bao giờ giết hại chúng.
Nhưng v́ kinh tế khó khăn, bất đắc
dĩ hôm nay phải bán chúng làm thịt, tôi cũng rất đau
ḷng!”. Nghe xong tôi rất xúc động,
chúng sanh tạo nghiệp thọ báo đều có những
sự khổ năo bất đắc dĩ như
vậy. Thật ra mỗi người
đều có Phật tánh; đây cũng là lư do mà đức
Phật A Di Đà luôn luôn khoan dung, thương xót, chờ đợi
đến lúc chúng ta có một niệm quay đầu
trở về với quang minh.
Chúng tôi mua nai xong đem chúng đi quy y Tam Bảo
rồi thả vào rừng, hy vọng là chúng sẽ không
bị bắt trở lại, và cũng nguyện cho
những người đi săn có thể phát Bồ đề
tâm, gặp nhân duyên thiện có thể đổi nghề
nghiệp, chấm dứt nghiệp sát để khỏi
chịu khổ báo nữa.
Bịnh nhân thường để
một con cá trê hay cá chép trong nồi hay thau nước
ở dưới giường hoặc trên bàn để ăn
cho bổ. Khi tôi đến thăm
bịnh th́ thấy h́nh như những con cá này đang vùng
vẫy. Có một hôm tôi đến
giường bịnh của một cô bị bịnh ung thư
vú. Cô là một tín đồ Cơ
Đốc giáo rất trẻ, mới hai mươi bảy
tuổi đă bị bịnh này; bạn có thể tưởng
tượng được khổ tâm của cô không? Hai tay cô lúc nào cũng lạnh. Ở dưới giường cô
có để một con cá; tôi nói với cô:
“Có
người đang kêu cứu ở dưới giường
cô”. Cô mở mắt thật
lớn và tỏ vẻ rất ngạc nhiên. Tôi hỏi cô:
“Lúc
cô biết được cô mắc phải bịnh này th́
cô rất hy vọng sẽ có người cứu cô hết
bịnh phải không?”. Cô
gật đầu, tôi nói tiếp:
“Con
cá dưới giường biết là nó sắp sửa vô
chảo nóng, cảm tưởng của nó cũng giống
cảm tưởng của cô bây giờ. Cô chịu làm Chúa Giê Su đi
cứu con cá này không? Con cá đang
cầu cứu cô đó. Cô hăy xem”.
Mắt
của cô đỏ lên (muốn khóc). Tôi mới nói thêm:
“Cô
phát tâm cứu chúng nó, lúc cô bị chuyện khó khăn hay tai
nạn, tự nhiên sẽ có người lại cứu
cô”. Cô vui mừng chịu đem
cá đi phóng sanh. Sau đó
một vị đạo hữu ở trường đại
học Chuyên Khoa Đài Trung giúp cô đem cá đi phóng sanh…
Nhiều
khi tôi nói với bịnh nhân: “Bán cho tôi nồi cá sống này
được không?”.
Bịnh
nhân thường nói: “Nếu
bác sĩ thích ăn th́ tôi tặng cho bác sĩ”.
Tôi
trả lời: “Tôi ăn chay, không ăn cá, tôi muốn mua
những con cá này đi phóng sanh, đem công đức phóng
sanh này hồi hướng cho bạn, hy vọng là bạn
cũng giống như con cá này cũng được
giải thoát, khôi phục lại sức khoẻ, sớm
lành bịnh về nhà đoàn viên với gia đ́nh.”
Thông
thường những bịnh nhân đă chịu quá
nhiều đau khổ hoặc có kinh nghiệm đi
gần đến cánh cửa sanh tử đều hiểu
rơ ‘t́nh cảnh của ḿnh cũng giống như của con
cá’. Họ thường phát tâm
từ bi đem cá đi phóng sanh.
Tâm niệm đem cá phóng sanh thường có thể làm
cho họ có cảm giác vui vẻ, cổ vơ sự yêu
đời của họ, và làm tươi nhuận đời
sống họ nhiều hơn là ăn cá.
Có một người
trẻ tuổi khi đi trên phố nửa đêm bị
kẻ bất lương đâm vào bụng bị thương
nằm ngă quỵ ở bên đường. Sau đó được người
ta chở vào nhà thương, vết thương quá lớn
nên ḷi ruột ra, gan và mật cũng bị thương. Chúng tôi nửa đêm phải giúp
anh giải phẫu và khi đó anh không có người nhà đi
theo nên chúng tôi phải chụp h́nh vết thương trước
khi giải phẫu để ngừa trường hợp
giải phẫu có trục trặc ǵ phải có bằng
chứng bị thương trước… (Trong xă hội
hiện nay chúng ta cứu người cũng không phải
là chuyện dễ dàng!). Anh này
mới đính hôn không bao lâu, bạn có thể tưởng
tượng được sự bối rối, lo
lắng của người vợ sắp cưới khi
nghe tin anh bị thương không?
Những thứ trong bụng chúng ta thật không
phải là vật ǵ tốt đẹp, đức Phật
nói với chúng ta về ‘quán bất tịnh’, chúng ta có
thể quán tưởng thử xem.
Nếu lúc đính hôn mà lấy một tấm h́nh
vết thương bụng máu me tùm lum đem cho người
ta xem, chắc rất ít người sẽ chịu đính
hôn với bạn!
Có
một bịnh nhân nọ vào bịnh viện để trị
bịnh xương, phía trên chân có gắn một cây
bằng kim loại xuyên qua xương và qua luôn cả
bắp thịt phía bên kia. Phía
dưới chân cũng xỏ thêm một cây như
vậy. Bạn có thể tưởng
tượng khuôn mặt và tiếng hét kêu đau của người
này lúc đút cây vào xương.
Nếu người đó là bạn th́ bạn có
thể mỉm cười được không? Chúng ta thử đoán xem? Bạn thấy những chỗ
bán chim nướng ở chợ đêm không? Có cả năm mười con chim
xỏ chung vô một xâu treo lủng lẳng trước quày
hàng. Sự đau khổ ǵ gây
ra cho những chúng sanh khác một ngày nào đó cũng có
thể xảy ra đến thân thể chúng ta. Khi chuyện đó xảy ra th́
chúng ta sẽ cảm thấy vô cùng đau đớn,
một chút xíu cũng không dễ chịu. Nhưng chúng ta thường đem
sự đau khổ này gây ra cho chúng sanh khác một cách vô
t́nh và xem như không có ǵ xảy ra.
Hăy nghĩ đến sự khổ của chúng sanh, và
cũng nên nghĩ đến hạnh phúc lâu dài, xin tất
cả mọi người đừng làm vậy nữa, để
khỏi ‘hư tiếu sát tha mạng, bi khốc nhập địa
ngục’ (cười vui khi giết mạng sống của
con vật, rồi khóc than lúc vào địa ngục).
Có
một người bị ung thư tử cung mỗi
lần gặp tôi đều khóc.
Bà đă ly dị và một ḿnh nuôi mấy đứa
con rất cực khổ; đứa nhỏ mới học
tiểu học th́ bà bị bịnh này. Mỗi ngày âu sầu phiền
muộn qua ngày… Thật ra trước
đó bà đă trị bịnh gần hết rồi;
nếu bà có được chút ít trí tuệ trong đời
sống… th́ cũng có thể sinh sống vui vẻ. Người ta có thể trị
hết bịnh ung thư, nhưng sự đau khổ trong
tâm nếu không dùng trí huệ và nghe Phật pháp th́ trừ
không hết. Bà đă được
trị liệu bằng phóng xạ, bằng giải
phẫu, chỉ thiếu một chuyện là không thỉnh đức
Phật mổ cho tâm bà. Sự
giải phẫu có hiệu quả nhất là phải
giải phẫu trong tâm, bứng tận gốc rễ
của phiền năo, để bà đừng ôm cứng cây
cổ thụ phiền năo mỗi ngày mà cứ tưởng
là cây phiền năo quấn chặt lấy bà.
Có
một bà lăo lúc vào bịnh viện băng kín vải trên
mắt. Lúc tôi mở băng ra
trong tâm cảm thấy đau nhói!
Bà lăo này có gương mặt rất hiền hậu,
tṛng mắt bà đă bị móc ra v́ bị ung thư nên
phải làm như vậy. Chúng
ta có khi nào nghĩ đến lúc dùng đũa để
gắp tṛng mắt của con cá trên bàn ăn? Chúng ta thử nghĩ đến
Helen Keller, một vĩ nhân bị điếc, câm, và mù đă
viết như vầy: ‘Nếu mắt tôi có thể sáng
lại được chỉ ba ngày thôi, chỉ ba ngày
thôi…’. Chúng ta có thể trong
một trường hợp nào đó sẽ bị mất đi
đôi mắt, vậy mà lúc c̣n đôi mắt th́ lại nh́n đông,
nh́n tây và tự ḿnh sanh ra phiền muộn? Tại sao chúng ta không nh́n ánh
mắt từ bi của đức Phật? Tại sao không nh́n về phía có vô
lượng hào quang? Chúng ta thường
dùng cặp mắt quư báu để nh́n rác rến ở chung
quanh; đem rác rến của người khác bỏ vào tâm
khảm của ḿnh. Để lâu
rồi th́ cả nội tâm giống như một cái thùng
rác hôi thúi nên phải xa cách với chúng Bồ Tát trong thanh
tịnh đại hải. Xin
hăy mở rộng con mắt của nội tâm, nhân lúc c̣n
nh́n thấy được, hăy nh́n cái tốt đẹp
của người khác, học tập ưu điểm
của người khác; hăy cảm nhận thêm một chút,
hăy nh́n thêm ‘cám mục trừng thanh tứ đại
hải’ của đức Phật A Di Đà, hăy nh́n phong
cảnh cực kỳ xinh đẹp của thế
giới Cực Lạc, và tấm ḷng rộng lớn như
biển của chư Bồ Tát.
Có
một người bị ung thư ở thực quản,
hô hấp bị khó khăn, phải đút một ống
từ mũi vào phổi để giúp sự hô hấp và
một ống để đút đồ ăn vào bao
tử; có khi bà phải rán sức để ho, mỗi
lần ho th́ đau như xé ruột gan, toàn thân run rẩy
v́ đau đớn. Chồng
bà nh́n thấy cảnh tượng đau ḷng như vậy
chịu không nổi nên chạy ra hành lang mà khóc. Đôi lúc tôi đi chợ nh́n thấy
những con gà bị treo trên quày thịt cũng tội
nghiệp như vậy. Trên
cổ của con gà nào cũng có khoét một lỗ để
treo, rất ít người thương hại sự đau
đớn của chúng nó; nhưng
đến khi người đút ống thở vào mũi
là vợ, là con, hoặc là mẹ của bạn th́ bạn
cũng sẽ đau nhót ruột mỗi khi họ ho và
thở mạnh.
Có một người làm nghề bán thịt heo, ông bị ung thư phổi được một thời gian th́ qua đời.