Hỏi: Người nhà của đệ tử tin theo Cơ Đốc Giáo và không lễ Phật, xin hỏi có nên dùng thái độ mặc nhiên đối với họ?
Đáp: Có thể
được. Nếu
bạn có năng lực th́ nên giải thích rơ ràng cho họ
biết; nếu không có khả năng th́ nên để
tự nhiên, không nên tranh luận với họ, tại v́
họ không hiểu chân tướng sự thật. Ở Tân Gia Ba có rất nhiều
Ông Cha Thiên Chúa Giáo, Mục Sư Cơ Đốc Giáo cũng
đọc kinh Phật, cũng muốn hiểu rơ Phật
pháp, đây đều là việc tốt. 21-90-10
Hỏi: Lúc b́nh thường con không thích tiếp xúc với người khác, có người phá rối lúc đang tụng niệm khóa lễ thường nhật, con liền sanh phiền năo, xin hỏi nên làm thế nào?
Đáp: Họ khuấy
nhiễu bạn tụng niệm th́ bạn phải từ
bi một chút tại v́ họ không hiểu, bạn phải
tha thứ cho họ, không cần phải sanh phiền năo. Chúng ta dùng biện pháp thích hợp
để tránh là được, làm hết sức
để không ảnh hưởng đến công phu tu
tập của ḿnh. 21-90-10
Hỏi: Có một số học giả nói nhà Nho thuộc về ‘lạc cảm văn hoá’, nhà Phật thuộc về ‘khổ cảm văn hoá’, xin hỏi nhân duyên bên trong của cách nói này là ǵ?
Đáp: Không có nhân duyên ǵ
hết. Những người
nói như vậy không hiểu rơ Nho giáo và Phật giáo. Phật dạy người ĺa
khổ để được vui th́ làm sao là ‘khổ
cảm văn hóa’ được?
Họ không hiểu Phật giáo, không cần phải
để ư đến điều họ nói. 21-90-13
Hỏi: Hiện nay con niệm Phật, không thích nói chuyện, rất nhiều câu nói khách sáo tùy duyên cũng không biết nói, mà cũng không muốn nói nhiều, nhưng như vậy kết duyên rất ít đối với chúng sanh, xin hỏi như vậy có phải là không từ bi hay là thiếu trí huệ?
Đáp: Vấn đề này
tùy thuộc vào sự phát tâm của mỗi
người. Nếu cảm
thấy bây giờ ḿnh nghiệp chướng nặng và
thiếu trí huệ, chuyên tâm niệm Phật cầu
định cầu huệ đều là chuyện
tốt. Tạm thời không
kết duyên cùng chúng sanh nhưng luôn luôn hồi hướng
công đức tu hành của ḿnh cho chúng sanh th́ đă kết
duyên với chúng sanh rồi, không nhất định
phải nói chuyện mới là kết duyên với chúng
sanh. Nói chuyện kết duyên
nhiều khi là kết duyên ác, không hẳn là kết duyên
thiện; hồi hướng công đức tu hành của
ḿnh là pháp duyên thuần thiện.
Đến lúc công phu của ḿnh thành tựu rồi, trí
huệ khai mở rồi th́ mới quảng độ chúng
sanh. Chúng ta chia sự tu hành
thành những giai đoạn như vậy, như vậy
rất như pháp. 21-90-16
Hỏi: Bàn thờ Phật ở nhà con đặt ở một góc trên sân thượng, tọa bắc triêu nam (cửa chính của nhà quay về hướng nam, mặt sau nhà quay về hướng bắc), nhưng nghe bạn đồng tu nói không thể quay về hướng bắc mà lễ Phật. Xin hỏi như vậy có tội hay không? Con nên làm thế nào?
Đáp: Nếu pḥng trong nhà quay
về hướng nam, hướng nào hướng về
cổng chính là hướng chính (thượng
phương); hai bên là hướng đông và tây, nếu
đặt tượng Phật ở hai hướng này
(đông và tây) th́ không đúng như pháp, tượng
Phật nhất định phải cúng ở hướng
chính (thượng phương).
Hướng chính là hướng nào? Vừa mới bước vào
cửa th́ liền nh́n thấy, vị trí này là vị trí quư
nhất, cao nhất; cho nên không nhất định phải
là hướng nào tại v́ phương hướng
của mỗi căn nhà không giống nhau. Tượng Phật nhất
định phải cúng ở vị trí cao nhất, quư
nhất. Vị trí này chúng ta
xem là ‘tây phương’; hướng nào cũng [có thể] là
‘tây phương’, đừng phân biệt nó với
hướng đông, tây, nam, bắc.
Trong kinh Hoa Nghiêm Thiện Tài đồng tử đi về ‘phương nam’ để t́m thiện tri thức, chữ ‘nam’ này không có nghĩa là phương nam của các phương đông, tây, nam, và bắc. Nếu nói phương nam có thiện tri thức th́ phương bắc, đông, và tây không có hay sao? Tại sao đều phải đi về phương nam để t́m thiện tri thức? Chữ ‘nam’ tượng trưng cho pháp, tượng trưng cho quang minh. Trong ‘ngũ hành’ hướng nam thuộc về ‘hỏa’, ‘hỏa’ tượng trưng cho quang minh, quang minh tượng trưng cho trí huệ. Thiện tri thức là người có trí huệ, chỗ ở của họ được gọi là ‘phương nam’. Thiện tri thức là người có phước báo, chỗ ở của họ được gọi là ‘Phước Thành’. Cho nên, phương nam và Phước Thành không phải chỉ một phương hướng hay một khu vực. V́ vậy chỉ cần thuần thành cung kính cúng dường và lễ kính chư Phật Bồ Tát th́ sẽ tiêu tai miễn nạn, làm sao có nghiệp tội được? Tượng Phật đặt ở phương bắc th́ hướng về phương bắc mà lạy Phật, chỉ có công đức chứ không có lỗi ǵ hết. 21-90-16
Hỏi: Bạn con và chị con đều có ngoại t́nh, xin hỏi đối với chuyện này con nên làm thế nào?
Đáp: Trong xă hội ngày nay
chuyện này tương đối rất phổ biến,
đương nhiên làm bạn hoặc người nhà th́ nên
khuyên họ. Nhưng bạn
phải có trí huệ và phương cách khéo léo mới khuyên
được, đừng có đụng chạm tổn
thương đến tự ái người ta, nếu
lời nói quá trực tiếp th́ rất dễ làm hư
chuyện. Tốt nhất là
dùng kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo và quyển
Liễu Phàm Tứ Huấn để khuyên họ. Nếu họ thật có thể
xem và chịu học th́ họ sẽ biết làm cách nào
để sửa đổi. 21-90-16
Hỏi: Chồng con thường đi Karaoke uống rượu t́m vui, con nói nhiều lần nhưng không có hiệu quả, xin hỏi những người này c̣n thuốc để chữa hay không?
Đáp: Thuốc đó chính là
bản thân của bạn, bạn không cứu th́ ai cứu
ổng? Bạn học
Phật cần phải có trí huệ, phải có khéo léo, phải
có tâm nhẫn nại để cứu ổng, ổng
tức là đối tượng đầu tiên của
bạn khi độ chúng sanh. 21-90-18
Hỏi: Người nhà của con đều không tin Phật, xin hỏi phải hoằng dương Phật pháp cách nào? Và lo cho người già cách nào sau khi họ qua đời?
Đáp: Việc quan trọng
nhất khi giúp đỡ chúng sanh là giới thiệu
Phật pháp cho mọi người biết. Người nhà cũng là
đối tượng của bạn khi độ chúng
sanh, vả lại người nhà có thể là người
khó độ nhất. Đă là
người trong một nhà th́ đều có duyên với
nhau, nếu không có duyên th́ tuyệt đối không thành
người một nhà được. Cho nên bạn phải khéo léo giúp
đỡ họ, quan trọng nhất là sự cải
tiến của thân và tâm bạn sau khi học Phật. Nếu người nhà nhận
thấy bạn thay đổi thành một người khác
hẳn sau khi học Phật, làm cho mọi người
đều vui vẻ, mọi người đều khen
ngợi th́ họ sẽ [bắt chước bạn]
học Phật.
Chuyện này phải có trí huệ và khôn
khéo. Phật dạy chúng ta 4
nguyên tắc gọi là ‘Tứ nhiếp pháp’; chữ
nhiếp nghĩa là nhiếp thọ chúng sanh, đây là 4 cách
nhiếp thọ chúng sanh. Sau
khi học Phật phải hết ḷng giúp đỡ và
phục vụ cho người trong nhà, đó là bố
thí. Quyết đừng nói
đến lỗi lầm của họ, phải khen ngợi
tâm thiện và hành động tốt của họ. Họ sẽ cảm thấy sau
khi học Phật bạn biết cách hiếu dưỡng
cha mẹ, tôn trọng người lớn, hoà thuận
với anh chị, thương yêu đàn em th́ khi
người nhà nh́n thấy ḷng từ bi chân thành của
bạn, làm sao họ không cảm động cho
được? Đợi
đến khi họ hỏi th́ bạn đem đạo lư
trong Phật pháp giải thích tỉ mỉ cho họ nghe,
như vậy th́ họ đều được
độ.
Muôn ngàn chớ nên sau khi học Phật,
thọ tam quy ngũ giới rồi, khi nh́n thấy
người nhà làm không đúng th́ nói: ‘Không được,
anh (chị) phá giới rồi, tương lai sẽ
đọa địa ngục’, như vậy th́
người nhà đều xem bạn như oan gia kẻ
thù. Học Phật phải có
trí huệ, đối với người nào nên nói
chuyện ǵ, phải biết khôn khéo, phải biết cân
nhắc. Cho nên một
người biết học Phật th́ thiệt là
phước của hết thảy mọi người
trong nhà. Bạn phải làm
như thế nào để dạy cho người nhà? Đó là phải làm tṛn hết tất
cả những lời dạy của đức Phật
trong kinh điển th́ xong ngay. 21-90-18
Hỏi: Xin hỏi làm thế nào dùng tiền lời trong việc buôn bán một cách hợp lư để khỏi tạo nghiệp?
Đáp: Người học
Phật nên biết bất kể làm ngành nghề nào, nên dùng
số tiền lợi nhuận kiếm được
để giúp đỡ những chúng sanh khổ nạn
trên thế giới, đời sống của cá nhân ḿnh
càng đơn giản càng tốt.
Thật t́nh mà nói đời sống càng đơn
giản th́ càng khỏe mạnh.
Cư sĩ Hứa Triết ở Tân Gia Ba đă 100
tuổi rồi, cả đời chưa sanh bịnh qua,
tâm địa thanh tịnh, từ bi, đời sống vô
cùng đơn giản, thanh bần.
Mỗi ngày ăn một bữa, không ăn dầu,
muối, đường, chỉ ăn rau sống; quần
áo của bà đều góp nhặt từ thùng rác. Cư sĩ Lư Mộc Nguyên hỏi
bà: ‘Tại sao bà không may quần áo mới?’. Bà nói: ‘Mỗi ngày tôi đều
ở chung với những người rất nghèo, nếu
tôi mặc quần áo mới th́ tôi có lỗi đối
với họ’. Đây là Bồ Tát
chứ không phải phàm phu.
Là phàm phu th́ không ai không tham hưởng
thụ, đối với chuyện ăn uống không ai
không đ̣i hỏi, rốt cục rồi đều mang
một thân đầy bịnh tật. Cả đời của cư
sĩ Hứa Triết đều khỏe mạnh và tự
tại như vậy, rất đáng cho chúng ta suy nghĩ và
noi theo. Cho nên học Phật
nhất định phải hiểu rơ đạo lư, thông
t́nh đạt lư, sau đó mới có thể như lư như
pháp mà tu học, và cũng như lư như pháp mà sanh
sống, làm việc, giao thiệp với người
một cách thích đáng, phải biết cân nhắc, làm
đến vừa mức mà thôi.
21-90-19
Hỏi: Cổ đức thời xưa đều dạy chúng ta đừng nên nh́n lỗi của người khác, nếu trong đời sống hằng ngày nh́n thấy lỗi của bạn đồng tu, xin hỏi có nên nhắc nhở và nói cho người đó biết hay không?
Đáp: Đây là đạo
nghĩa, phải nên nhắc nhở và giúp đỡ
người đó, nhưng phải có trí huệ, khôn
khéo. Khi nhắc nhở
người đó tốt nhất là không có người
thứ ba hiện diện, nếu không th́ sẽ làm cho
người đó cảm thấy ngượng ngùng và có
thể làm tổn thương đến tự ái của
họ. 21-90-18
Hỏi: Con biết được một vị tu học đă lâu năm, nhưng người đó cứ phạm giới tạo nghiệp hoài, xin hỏi con có nên tiếp tục che đậy cho người đó không?
Đáp: Tốt nhất bạn
nên quên chuyện này đi th́ sẽ được vô
lượng công đức, sẽ đạt
được tâm thanh tịnh.
Nếu cứ để trong tâm hoài, mỗi lần
bạn nghĩ về chuyện người đó phạm
giới th́ cũng là tự ḿnh phạm giới một
lần; nghĩ đến một lần người
đó tạo nghiệp tức là tự ḿnh tạo
nghiệp một lần.
Người đó tạo nghiệp trên ‘thân, khẩu’,
bạn lại tạo nghiệp trên ‘ư’. Huệ Năng đại sư
nói: ‘Nhược chân tu
đạo nhân, bất kiến thế gian quá’ (Nếu là
người tu hành chơn chánh th́ không thấy lỗi
của người trong thế gian). Nếu có thể làm
được câu này th́ đạo nghiệp trong
đời này mới thành tựu; cứ thường
đem lỗi lầm của người khác để
trong tâm ḿnh th́ sẽ làm hại tiền đồ
(tương lai) của ḿnh, đời sau nhất
định sẽ đọa vào tam ác đạo. Tâm của bạn không thanh
tịnh, không có ǵ phải che đậy hoặc không che
đậy, đây là lỗi lầm nặng nhất của
ḿnh. 21-90-19
Hỏi: Nghe lăo pháp sư nói trường học hiện nay đều là ‘tạp’ học, xin hỏi có nên cho trẻ em nghỉ học ở trường [và học ở nhà]? Để có thể có thêm càng nhiều thời gian để học tập Phật pháp?
Đáp: Như vậy không
hợp pháp. Cách suy nghĩ này
rất tốt, nhưng không phù hợp với luật
lệ giáo dục, vậy là không tuân theo pháp luật của
quốc gia. Nếu có
người nói ra th́ bạn có thể sẽ phải ở
tù. Trừ phi bạn có nhân
duyên đặc biệt, bạn có thể thương
lượng với trường tiểu học này,
để cho con bạn ghi danh vào trường học,
nhưng khỏi vào trường vô lớp, học ở
nhà, 6 năm sau trường học có thể cấp
bằng tốt nghiệp cho con bạn; nhưng đi
đâu t́m được những sự việc như
vậy? Tương
đối rất khó. Chỉ
có cách là dùng những thời giờ mà con em không ở
trường học, mỗi ngày dành ra một giờ
dạy cho nó học ‘cổ thư’ (sách vở thời
xưa chuyên dạy lễ nghĩa đức dục). 21-90-19
Hỏi: Khi tạo tượng La Hán và tượng Phật Bồ Tát, chỉ tạo ra phần đầu, xin hỏi có như pháp không?
Đáp: Không đúng như
pháp. Tạo tượng
Phật Bồ Tát nhất định phải tạo toàn
thân, tư thế đứng hoặc ngồi đều
không quan trọng; Vẽ
tượng Phật Bồ Tát cũng phải vẽ toàn
thân, không được vẽ nửa thân; nửa thân là
khiếm khuyết không đủ, như vậy là không cung
kính, phải chú ư. 21-90-19
Hỏi: Trong
niềm vui của ngày tân hôn th́ đột nhiên phải
chịu đựng sự đau khổ lạnh nhạt
của chồng. Xin hỏi nên
đối xử thế nào với con người vong t́nh
bạc nghĩa như vậy?
Ông ấy tự biết ḿnh sai nhưng quyết không
chịu sửa đổi, phải khuyên như thế nào?
Đáp: Đây là vấn đề
nghiêm trọng của xă hội ngày nay. Từ mức ly dị rất cao
trong xă hội hiện nay th́ biết được vấn
đề của xă hội vô cùng nghiêm trọng, đây là
một hiện tượng rất đáng sợ. Gia đ́nh là tổ chức căn
bản của xă hội, xă hội giống như thân
thể của con người, gia đ́nh giống như
một tế bào. Nếu trong
thân thể có rất nhiều tế bào hư hoại, thí
dụ như ngày nay chứng bịnh ung thư da có thể
làm người ta chết đi.
Ngày nay xă hội động loạn, nhân tâm không an,
nguyên nhân chánh là ở đâu?
Là gia đ́nh tan nát.
Chế độ hôn nhân ngày nay không giống với
thời xưa; ngày xưa th́ theo ‘lịnh của cha mẹ,
lời giới thiệu của bà mai’. Người đời nay sùng bái
tự do luyến ái, phản đối cách làm của
người xưa, nếu so sánh với thời xưa th́
thời xưa chưa từng nghe đến chữ ly
dị, cho nên chế độ hôn nhân của thời
xưa tốt hơn của thời nay.
Có người cha người mẹ nào không thương con cái? Không có cha mẹ nào không suy nghĩ đến sự hạnh phúc suốt đời của con cái. Họ hết ḷng để lựa chọn đối tượng kết hôn cho con, đó cũng v́ lo cho hạnh phúc suốt đời của con cái. Thường thường kinh nghiệm của người lớn nhiều hơn người trẻ tuổi, họ dùng lư trí để lựa chọn, không phải sự phản ứng hấp tấp của cảm t́nh. Tự do luyến ái là cảm t́nh xung động, không có lư trí. Ở Mỹ tôi c̣n nghe đến chuyện buổi sáng kết hôn đến buổi tối th́ ly dị rồi, đây là cảm t́nh xung động, không dùng một chút lư trí nào hết. Cho nên trong thời buổi tự do hôn nhân ngày nay, nam nữ kết hôn phải cẩn thận. Thanh niên, thanh nữ thông minh th́ thường kết bạn 3 năm, 5 năm, thậm chí 10 năm rồi mới đi đến hôn nhân. Dùng thời gian dài để tiếp xúc và quan sát xem hai người có thích hợp để sống chung với nhau không, đây không phải là chuyện giỡn. Chuyện này không chỉ là làm tṛn trách nhiệm đối với gia đ́nh ḿnh, bồi dưỡng một lớp người ưu tú đời sau để tiếp tục huyết mạch gia đ́nh, mà c̣n làm tṛn trách nhiệm lớn lao đối với xă hội, quốc gia, thế giới ḥa b́nh.
Tại sao sau khi kết hôn lại xảy ra
những vấn đề bất hạnh như
vậy? Tại v́ trước
khi hôn lễ th́ hai bên đều có thể bao dung lẫn
nhau, đều làm theo lời dạy của tổ sư là
‘không nh́n lỗi lầm của người khác’,
họ không thấy lỗi lầm của đối
phương. Hôn lễ xong
rồi, một ngày từ sáng đến tối đều
nh́n thấy lỗi lầm của đối phương,
như vậy th́ làm sao sống chung với nhau
được? Làm sao mới
có thể duy tŕ được gia đ́nh tốt
đẹp? Mọi
người trong nhà phải nh́n thấy ưu điểm
của người khác, đều có thể bỏ qua
khuyết điểm của người ta, như vậy
gia đ́nh mới có hạnh phúc.
Khi sửa đổi lỗi lầm khuyến
thiện th́ không có người thứ ba hiện diện,
đều phát xuất từ thiện ư và tâm chân thành; tâm
chân thành th́ có thể cảm hoá người khác, ‘chí thành
cảm thông’. Người
xưa có nói: ‘Tinh thành sở chí, kim thạch vi khai’ (chí
thành đến cùng cực có thể làm cho đá vàng bể
ra). Không thể làm
người cảm động là v́ tâm chân thành của ḿnh
không đủ; dùng tâm chân thành nhất quyết có thể
cảm động được đối
phương. Nói tóm lại
phải học nhiều, phải khai mở trí huệ,
biết được cách xử sự khéo léo th́ có thể
hoá giải được vấn đề này. 21-90-20
Hỏi: Con chán ghét thị phi nhân ngă, không muốn làm việc, muốn ở nhà tu, nhưng cha mẹ muốn con làm việc, xin hỏi con nên làm thế nào mới đúng?
Đáp: Bạn phải nên nghe
lời cha mẹ, tiếp tục đi làm, từ trong công
việc mà thể hội được giá trị và ư
nghĩa của nhân sanh.
Học Phật nhưng không xa ĺa công việc,
đức Phật Thích Ca Mâu Ni một đời đều
dành vào công việc giáo dục, ngài cũng không gác bỏ công việc qua một
bên. 21-90-23
Hỏi: Ngày nay kỹ thuật sinh vật học rất tiến bộ, tương lai nếu có thể nhân bản (cloning) con người, xin hỏi người được nhân bản ấy có linh tính không?
Đáp: Có. Tất cả sanh vật và vô sanh
vật (khoáng vật, thực vật) đều có ‘tánh’,
tánh này chỉ có một tánh.
Ḥn đá, cái bàn, cái ghế đều có tánh, đó
gọi là ‘pháp tánh’, ‘Phật tánh’ và ‘pháp tánh’ là cùng một
tánh. Người
được nhân bản ấy cũng có Phật tánh,
nhưng sau khi nhân bản xong rồi, cái linh tính đó
rất dở, không bằng những người
thường. Nói một cách
khác người này hồ đồ hơn, chấp
trước hơn, người này có thể sẽ hoàn toàn
nghe lời sai khiến của người tạo ra
họ. Người tạo ra
họ kêu họ làm ǵ th́ họ làm theo đó, vậy th́ vô
cùng ngu si, tự ḿnh không thể phân biệt phải trái
thiện ác, hoàn toàn làm theo lời sai bảo của
người khác. Nếu
những người làm ra những ‘người nhân
tạo’ này lợi dụng họ để làm công cụ
tranh quyền đoạt lợi th́ đây là một
chuyện rất nguy hiểm.
Việc này hoàn toàn phá hoại môi trường sanh
hoạt tự nhiên, sẽ gây ra rất nhiều tai họa. 21-90-28
Hỏi: Đệ tử hiện nay mang thai đă được 5 tháng, sau khi khám nghiệm biết được ‘nhiễm sắc thể’ của thai nhi khác thường. Những em bé như vầy ngoài chứng trí năng kém phát triển c̣n tệ hơn nữa là có thể bị tinh thần không b́nh thường. Những người thân cận trong nhà không ai chịu cho đệ tử giữ thai em bé và muốn đệ tử phá thai. Đệ tử biết việc này tội rất nặng và cũng không muốn kết ác duyên với em bé, xin sư phụ dạy con làm thế nào trong thời gian này, làm thế nào để cho con bớt tạo thêm tội nặng.
Đáp: Trong xă hội hiện
nay hầu như ở đâu cũng có những chuyện
tương tợ xảy ra.
Từ quan điểm của nhà Phật mà xem xét th́
đây là cộng nghiệp của chúng sanh, và cũng là
kết quả của ác nghiệp tạo thành từ lũy
kiếp tích tụ lại, chúng tôi rất buồn khi
thấy những t́nh trạng này.
Nhất định phải biết con cái có duyên nợ
vô cùng mật thiết với cha mẹ nên mới gặp
nhau, nếu không có duyên nợ th́ cầu cách mấy cũng
không có con. Đức Phật nói con cái có 4 loại nhân duyên
đối với cha mẹ, đó là báo ân, báo oán, đ̣i
nợ, và trả nợ; nói thật ra con người và
tất cả chúng sanh đều có 4 thứ nhân duyên
này. Cho nên nếu đứa bé
này đến để báo ân, bà phá thai th́ là giết nó, ân
biến thành thù; nếu nó đến để báo thù th́ thù
hận này c̣n trở nên sâu đậm hơn. Khi đ̣i nợ và trả nợ
xong rồi c̣n thêm nợ mạng, nhân quả thông ba
đời, oan oan tương báo không bao giờ dứt
hết. Tất cả
những chuyện bất hạnh mà chúng ta bị trong
đời này là quả báo của nghiệp ác từ
đời trước; đời này có thể sống
rất an lạc, tự tại, và tất cả sự
việc đều xứng tâm vừa ư cũng là quả báo
của nghiệp thiện từ đời
trước. Thiện nhân
nhất định được thiện quả, ác nhân
nhất định bị ác báo.
Nói thật ra sự phán đoán của bác
sĩ cũng chưa chắc hoàn toàn đúng, nhưng
phần đông người ta nghe lời bác sĩ, cho
rằng bác sĩ là theo khoa học; tôn giáo là mê tín nên không
chịu nghe theo, thế th́ không có cách nào khác. Trong trường hợp này, Trung
quốc đích thực là có rất nhiều thầy
thuốc giỏi; có một số phương diện
sự chẩn bịnh và chữa trị của đông y
đích thực là vượt trội hơn tây y, bà nên
thử đông y coi ra sao.
Nếu bất đắc dĩ phải
cứu văn đứa bé (hồi hướng, làm
phước cho em bé mau được thoát thân khổ
nạn) th́ nên tu phước dùm cho nó. Phương pháp tu phước
rất nhiều, phương pháp thù thắng nhất là giáo
dục. Việc này không khó, xây
một ngôi trường tiểu học ở Trung Quốc
đại lục không tốn rất nhiều tiền,
chúng tôi hiện nay đă xây hết mười mấy ngôi
trường tiểu học ở bên đó. Đem công đức này hồi
hướng cho đứa bé th́ nó nhất định
sẽ rất hoan hỷ, sau đó lại tụng kinh,
niệm Phật và hồi hướng cho em, đây là
một cách siêu độ và tu phước rất
tốt. Tôi đề nghị
phương pháp này, bà nên suy nghĩ kỹ lưỡng. 21-90-31
Hỏi: Nếu nhận lănh công việc cần phải quản lư nhân công, sau khi làm xong việc rồi th́ tự ḿnh sanh phiền năo, tâm không thanh tịnh, xin hỏi nên xử lư cách nào?
Đáp: Làm việc khó, làm
người càng khó. Đặc
biệt là người đời nay phiền năo tập khí
rất nặng, chúng ta có ḷng tốt giúp đỡ họ
nhiều khi lại dẫn đến sự hiểu
lầm. Nếu chúng ta không có
trí huệ và phương thức khéo léo th́ phần
nhiều không thể tránh khỏi những phiền năo này, cho
nên người xưa nói: ‘Thêm một chuyện không
bằng ít đi một chuyện, ít một chuyện không
bằng không có chuyện [ǵ xảy ra hết]’. Bạn nên thương
lượng với ông chủ thử xem có thể cho
bạn không lo về vấn đề nhân sự và quản
lư về chuyện khác được không.
Việc nhân sự là việc khó quản lư
nhất, vả lại việc này rất dễ làm mích ḷng
người khác nên phải cần có nhiều trí huệ,
nhà Phật gọi là thiện xảo phương tiện. Quan trọng nhất là tâm ‘công
b́nh’, lo về nhân sự không nên thiên lệch, có tâm thiên
lệch th́ không tránh khỏi tạo tội. [Thí dụ] nếu có người
đối xử tốt với bạn th́ bạn dành
cơ hội thăng chức cho họ; nếu người đó
đối xử không tốt với bạn, rơ ràng là
họ có cơ hội thăng chức mà bạn lại
cản trở, như vậy sẽ tạo tội và sẽ
chịu quả báo.
Trong đời này chúng ta gặp phải
nhiều khổ nạn, nguyên nhân là tại sao? Là tại trong đời quá
khứ chúng ta đă gây chướng ngại cho họ, hôm
nay họ có duyên đến gây chướng ngại cho chúng
ta trở lại, nghiệp nhân quả báo tơ hào chẳng
sai. Sau khi học Phật
rồi, cách nh́n sẽ thay đổi, tâm sẽ b́nh thản
đối với những chuyện này, thật sự có
thể thuận chịu nghịch cảnh, như thế
cái gút mắc này được tháo ra, nghiệp này
được tiêu trừ mất.
Cho nên, có thể sanh trí huệ và sanh tâm hoan hỷ là những lợi ích chân thật mà Phật pháp có thể đem lại cho chúng ta, nếu không được như vậy th́ những chuyện khó giải quyết trong đời sống ngày nay quá nhiều, thậm chí có nhiều người nghĩ không thấu rồi đi tự tử. Tự tử vẫn không thể giải quyết vấn đề, quả báo hiện ra th́ vẫn phải lănh chịu, muốn thật sự giải quyết vấn đề phải phá mê khai ngộ. Điều quan trọng giữa người với người là ḷng chân thành, người học Phật nhất là sau khi học kinh Hoa Nghiêm rồi th́ khi xử lư những vấn đề về nhân sự này sẽ rất dễ dàng tiện lợi. 21-90-32
Hỏi: Chương Gia đại sư nói cả đời của sư phụ đều do chư Phật Bồ Tát an bài sắp xếp, xin hỏi phàm phu chúng con cũng do chư Phật Bồ Tát an bài không?
Đáp: Năm xưa lúc tôi
mới học Phật đời sống vô cùng khó
khăn. Phật pháp
thường nói: ‘Bánh xe Pháp chưa chuyển th́ bánh xe
‘Ăn’ đă phải lăn trước rồi’. Không kể là cầu học hay là
cầu đạo, đời sống an định là
điều kiện tiên quyết, đời sống không an
định th́ không an tâm học hỏi. Cho nên Chương Gia đại
sư khuyên tôi chỉ cần [phát tâm] chơn chánh v́ Phật
pháp, v́ chúng sanh mà không phải v́ cá nhân ḿnh th́ cả
đời sẽ được chư Phật hộ
niệm, Long thiên thiện thần hộ tŕ, bất kể
là cảnh thuận hoặc
cảnh nghịch đều được Phật
Bồ Tát xếp đặt an bài hết. Đây là buông xả những sự
tính toán cho đời sống cá nhân ḿnh, không suy nghĩ cho
‘ḿnh’ nữa, th́ Phật Bồ Tát sẽ lo cho ḿnh; nếu
chúng ta c̣n muốn sắp xếp lo nghĩ th́ Phật
Bồ Tát sẽ không phải bận tâm nữa. Nếu bạn buông xả hết
mọi thứ th́ các ngài sẽ lo lắng cho bạn. Tôi suy nghĩ rất lâu rốt
cục rồi cũng không muốn tự ḿnh lo nghĩ mà
để Phật Bồ Tát bận tâm, tự ḿnh bận
tâm lo nghĩ th́ rất mệt.
Như vậy th́ phải hoàn toàn tin tưởng
Phật Bồ Tát, nếu không tin th́ rất khó làm
được. Kinh Lăng
Nghiêm nói: ‘Tương thử thâm tâm phụng trần sát,
thị tắc danh vi báo Phật ân’ (Đem hết thân tâm này
hiến dâng phụng sự chư Phật và chúng sanh trong
các cơi nước nhiều như vi trần th́ mới
gọi là báo ân Phật), quyết không lo nghĩ cho ḿnh
nữa, sống trong thế gian này cũng là v́ Phật pháp,
v́ chúng sanh mà sống, như vậy th́ mới
được chư Phật hộ niệm, đời
sống của bạn sẽ được Phật
Bồ Tát lo lắng sắp xếp cho, tất cả
đều tùy duyên, không có chút ǵ miễn cưỡng.
Nếu người nào muốn để Phật Bồ Tát an bài sắp xếp đời sống của chính ḿnh th́ phải phát tâm. Nếu không phát tâm hoặc là phát tâm không kiên quyết, không chơn thành th́ cả đời của bạn sẽ do nghiệp lực an bài, như người thế tục nói là vận mệnh an bài. Chơn chánh đem nghiệp lực chuyển biến thành nguyện lực th́ sẽ được Phật Bồ Tát chiếu cố, Long thiên thiện thần có trách nhiệm và sứ mạng phải hộ tŕ, lo lắng cho bạn. 21-90-33
Hỏi: Xin hỏi tại sao con cứ gặp những con mèo bị bịnh và rất đáng thương? Con nhất định phải trị lành bịnh cho chúng nó, không thôi th́ tự ḿnh sẽ bức rức khó chịu. Lại sợ chúng nó bị hại cho nên không dám thả chúng nó đi, nhưng v́ con nuôi quá nhiều mèo nên má con sanh phiền năo. Con cũng đă xin Phật giúp đỡ mà h́nh như Phật không có giúp ǵ hết?
Đáp: Trong Phật pháp có nói
đến duyên nợ, nếu không có duyên, đứng ngay
trước mặt cũng không gặp, có duyên th́ sẽ
gặp hoài. Cho nên bạn có
duyên với những con mèo này, có lẽ là trong đời
quá khứ, không chỉ 1 đời, bạn rất thích mèo.
Nếu gặp những con mèo bị bịnh
rất đáng thương này, bạn nên giúp đỡ
chúng nó, phải đối đăi chúng nó cũng như
những chúng sanh khác. Đời
trước chúng nó cũng là người nhưng v́ ngu si
nên đọa vào súc sanh đạo, tương lai chúng nó
cũng sẽ chuyển đến cơi người. Súc sanh cũng có Phật tánh,
từ trên Phật tánh mà nh́n th́ tất cả đều
b́nh đẳng hết, cho nên giúp đỡ một con mèo và
giúp đỡ một người có công đức bằng
nhau. Bạn giúp đỡ chúng
nó nhất định sẽ có quả báo tốt.
Trong nhà Phật có một quyển sách
tựa là ‘Vật do như thử’ (Động vật cũng
giống như vậy), trong đó nói về chuyện
những con vật có linh tánh và Phật tánh, bạn có
thể kể cho má nghe những câu chuyện cứu giúp
chúng sanh này. Bạn nuôi những
con mèo này bạn phải dạy chúng nó niệm Phật,
phải quy y cho chúng nó, để máy niệm Phật ở
những chỗ những con mèo này ở, để cho chúng
nó thường nghe. Phật
không độ người không có duyên, chúng nó có duyên
với bạn, bạn nói chuyện với chúng nó, th́ chúng nó
sẽ nghe và hiểu được; tôi tin tưởng mèo
cũng sẽ rất ngoan và sẽ nghe lời. Bạn nên giúp chúng nó, độ
cho chúng nó niệm Phật, và cũng nên thường nói pháp
cho chúng nó nghe.
C̣n việc xin Phật giúp mà Phật không có
giúp là v́ tâm thỉnh Phật của bạn không đủ
thành khẩn; nếu tâm thành khẩn th́ Phật nhất
định sẽ giúp. Đây là
phương pháp tôi dạy cho bạn, bạn có thể cho
chúng nó thọ tam quy y, khuyên chúng nó cũng không nên làm hại
những con vật nhỏ khác, lo cho chúng nó đàng hoàng,
như vậy th́ rất tốt. 21-90-34
Chú thích: Quyển ‘Vật do như thử’
(Loài vật c̣n như thế, hàm ư: loài vật c̣n có t́nh
cảm, hiếu hạnh như thế, huống chi là loài
người) là một cuốn truyện cổ của Tàu,
ghi chép những mẫu chuyện nói lên t́nh cảm sâu
sắc của loài vật để cảnh tỉnh con
người. Chẳng hạn, chuyện vượn mẹ
thấy vượn con chết, cũng ngă lăn ra chết
v́ buồn đứt ruột.
Hỏi: Má con có một người chị bà con xa, có thể nói bà đó là ‘bà bóng’, chuyên môn ‘cúng vái để trị bịnh cho người’. Hồi nhỏ con có t́m bà để trị bịnh, cho bà ấy rất nhiều tiền, nhưng bịnh không hết. Hiện nay tin Phật nên không kiếm bà đó nữa, nhưng bả cứ lại đ̣i tiền má con hoài, má con thường nghe và nh́n thấy bả, xin hỏi nên cho hay không?
Đáp: Bạn là Phật
tử gặp những trường hợp như vậy
th́ nên cho. Mấy năm
trước tôi tham gia buổi thuyết giảng chuyên
đề về Phật học của ‘Hội Phật
giáo’ ở Đài Bắc, người chủ giảng là
Đạo An lăo pháp sư. Lăo pháp
sư vô cùng từ bi nên có rất nhiều người t́m
cách gạt tiền của ngài, ngài đều đưa
tiền cho họ hết.
Người gạt ngài rất đắc ư và nói:
‘Hôm
nay lăo ḥa thượng lại bị gạt và lại
phải tốn tiền thêm lần nữa’.
Có
một hôm tôi đến thăm ngài, tôi gặp một
người quen khi bước vô cửa. Lăo ḥa thượng nói: ‘Thầy có
gặp vị cư sĩ vừa mới ra cửa
không?’.
Tôi
nói: ‘Gặp rồi, hắn vừa mới đi ra’.
Ngài
nói: ‘Hắn hôm nay lại đến đây để
gạt tôi’.
Tôi
hỏi ngài: ‘Vậy thầy có cho hắn không?’.
Lăo
ḥa thượng nói: ‘Cho rồi’.
Người gạt ngài cho rằng ngài ngu không biết
là ḿnh bị gạt, thiệt ra th́ lăo ḥa thượng
biết rơ ràng. Người ta
gạt ngài, ngài cũng đưa tiền cho họ! Đây thiệt là từ bi, là trí
huệ. Đến một ngày nào
đó, hắn biết được rằng lăo ḥa
thượng cái ǵ cũng biết, một tí ǵ cũng không
hồ đồ, th́ hắn sẽ sanh tâm hối hận và
sẽ sửa đổi. Có
câu nói là: ‘Phật thị môn trung, bất xả nhất nhân’
(trong nhà Phật không bỏ người nào hết) 21-90-35
Hỏi: Xin hỏi người học Tịnh Nghiệp trong nhà có thể treo câu chú ‘Aum, Mani padme hum’ (Án Ma Ni Bát Di Hồng) không?
Đáp: Câu ‘Aum, Mani padme hum’ là Quán Thế Âm Bồ Tát Lục
Tự Đại Minh Chú và dạy chúng ta khi khởi tâm
động niệm, ngôn ngữ hành động đều
phải chân thành, thanh tịnh, b́nh đẳng. Đây là ư nghĩa của chú này.
Nếu nói ư nghĩa của từng chữ trong chú này th́:
‘Aum’ là thân, bao gồm pháp thân, báo thân, và ứng hoá thân.
‘Mani’ là hoa sen.
‘padme’ là bảo tŕ, giữ ǵn.
‘hum’ là ư.
Ư nghĩa
của chú này rất hay, đó là khi chúng ta khởi tâm
động niệm đều phải giữ ǵn thân tâm
như hoa sen thanh tịnh, mọc từ bùn mà không bị ô
nhiễm. Nếu bạn thích
th́ cúng dường (treo) cũng được; nhưng
phải hiểu ư nghĩa của chú, phải thường
thường nhắc nhở thân tâm ḿnh phải thanh
tịnh, không nhiễm bụi trần. 21-90-37
Hỏi: Một
đêm nọ đệ tử chạy bộ ở ven
bờ biển, phát hiện rất nhiều người di
dân bất hợp pháp, ư nghĩ đầu tiên là lập
tức báo cảnh sát, nhưng sau đó nghĩ lại
những người này sống trong hoàn cảnh sinh
hoạt khó khăn, phải trải qua rất nhiều chông
gai mới đến đây để mưu sinh, con không nhẫn
tâm. Xin hỏi làm thế nào
để so sánh chuyện này và luật pháp quốc gia.
Đáp: Kinh Phạm Vơng dạy
chúng ta ‘Không làm kẻ bán
nước, không hủy báng quốc chủ (ông vua)’. Kinh Anh Lạc dạy chúng ta ‘Không làm thất thoát (trốn)
thuế của quốc gia’.
Thật ra trong giới luật có rất nhiều
chỗ đức Thế Tôn dạy cho chúng ta phải tuân
theo pháp luật. Bạn sanh tâm
từ bi thương xót họ và không báo cảnh sát, tuy
không báo nhưng [những việc này] cũng thường
có đăng trên báo chí Tân Gia Ba,
cũng có rất nhiều người bị phát giác
và trục xuất, đây là chuyện chúng ta đă nghe
qua. Phật pháp cũng không
ngoài phạm vi của ‘t́nh lư’, nhất định phải
hiểu sâu vào, thêm vào đó lúc b́nh thường phải
hết ḷng tu hành cầu phước cho xă hội và
quốc gia. Cầu
phước không hẳn chỉ giới hạn trong
việc cầu nguyện, mà phải dùng hành động
thiết thực để t́m cầu; hành động này
không ngoài việc dứt ác tu thiện, phá mê khai ngộ, hy
sinh ḿnh phục vụ cho người khác. Phải thường nghe kinh,
thường nghiên cứu kinh giáo, sau khi bạn đă
hiếu thấu những đạo lư này th́ sẽ thấy
Phật pháp và thế gian pháp là một, không phải là hai,
quyết không có xung đột lẫn nhau, bạn hăy từ
từ suy nghĩ. 21-90-38
Hỏi: Trong môi trường làm việc nhiều lúc không muốn cũng nghe đến nhiều tà tri tà kiến, v́ thế cũng khó tránh khỏi lưu lại ấn tượng và sanh phiền năo, xin hỏi phải nên xử lư thế nào?
Đáp: Vấn đề này
nên học theo cư sĩ Hứa Triết ở Tân Gia Ba th́
rất tốt. Bà nói: ‘Lúc tôi
nh́n thấy việc không thiện hoặc nghe lời nói
không thiện, th́ cũng như đi ngoài phố nghe
người qua đường nói chuyện, không
để ư và quan tâm đến’. Từ đó có thể biết ‘không để ư đến và
nhớ trong ḷng ḿnh th́ sẽ không sanh phiền năo’. Làm thế nào mới không lưu
lại ấn tượng?
Bạn có thấy những người đi qua đi
lại ngoài đường phố không? Có thấy, nhưng hoàn toàn không
nhớ. Có nghe họ nói
chuyện không? Có nghe, nhưng
họ nói những ǵ th́ ḿnh hoàn toàn không biết. Như vậy là không có lưu
lại ấn tượng, đây là một phương
pháp rất hay. 21-90-39
Hỏi: Xin hỏi phải xử lư những quyển kinh sách chép tay như thế nào th́ mới như đúng pháp?
Đáp: Phải xem giá trị
của nó, nếu chữ viết rất đẹp,
rất ngay ngắn, th́ kinh sách này có thể xem như tác
phẩm nghệ thuật, để lại trong nhà cũng
được, đem cho chùa hay thư viện cũng
được. Nếu
viết nghuệch ngoạc hoặc là viết bằng
viết ch́ hay viết mực thông thường th́ cất
đi làm kỷ niệm. 21-90-39
Hỏi: Có những người giả mạo tăng ni đi hoá duyên ở những chỗ công cộng, xin hỏi chúng con phải học theo cao tăng Đạo An pháp sư t́nh nguyện chịu gạt mà ‘như như bất động’, hoặc là niệm một câu ‘A Di Đà Phật’ từ xa để kết duyên với họ?
Đáp: Hai cách đều
tốt. Bạn bố thí cúng
dường kết thiện duyên với họ; bạn
biết họ là giả mạo th́ bạn không bị
gạt. Hoặc niệm vài câu
‘A Di Đà Phật’ kết duyên với họ cũng tốt. 21-90-40
Hỏi: Đời này con quyết tâm muốn văng sanh Tây phương, nhưng con không có phát nguyện cho chồng và con cái cùng hộ tŕ làm cho chánh pháp trường tồn không mất, xin hỏi như vậy đúng không?
Đáp: Đây là tâm nguyện
của chính bạn, không thể miễn cưỡng
người nhà. Không biết
người nhà tin hay không tin nên chỉ có thể phát nguyện
cho ḿnh mà thôi. Chúng ta chỉ có
thể khuyến khích họ nhưng không đặt
để hy vọng ǵ hết, như thế th́ giống
như chư Phật Bồ Tát giáo hoá chúng sanh. Tại v́ hy vọng quá nhiều
th́ thất vọng sẽ nhiều, không hy vọng th́ không
có thất vọng. Chuyện
này chúng ta phải học.
21-90-40
Hỏi: Xin hỏi chơi cổ phiếu (stock) là thiện nghiệp hay ác nghiệp?
Đáp: Tôi không hiểu cổ
phiếu, nếu có tánh cách cờ bạc th́ người
học Phật không nên làm.
Nếu có tánh cách để dành th́ việc này có
thể làm. Để dành không có
lỗi lầm; cờ bạc nhất định là có
lỗi, tăng trưởng tâm tham lam. Người học Phật
chơn chánh không nên tích lũy tiền, tích lũy tiền là
sai lầm. Rất nhiều
người khổ nạn trên thế giới này đang
thiếu thốn, nếu bạn có dư mà gom góp để
giữ lại, không cứu giúp họ th́ không nên. Phật dạy chúng ta chịu giúp
đỡ người khác mới thật là giàu có.
Giàu sang từ đâu lại? Là từ bố thí tài vật mà có,
càng [bố] thí càng giàu. Cổ
phiếu đem lại lợi nhuận có hạn, nếu
đem đi bố thí th́ lợi nhuận càng nhiều
hơn. Nhưng kiếm
được càng nhiều tiền đều không nên
hưởng thụ, [tại v́] vừa hưởng thụ
th́ sẽ trụy lạc ngay.
Phật dạy chúng ta phải ‘xả đắc’,
những ǵ bạn ‘đắc’ được lại
đem đi bố thí th́ phước báo của bạn
vĩnh viễn hưởng không hết. Trên phương diện
hưởng thụ vật chất trong đời sống
hằng ngày người có trí huệ chỉ cần
đạt đến một mức trung b́nh th́ liền
biết đủ, họ bố thí những ǵ dư
thừa cho chúng sanh khổ nạn, đây là hành Bồ Tát
đạo. Cho nên tốt
nhất là đừng nên tích chứa tiền tài mà
[ngược lại] nên [phân] tán tiền tài. 21-90-41
Hỏi: Con trai của con có ư muốn chuyển thành người nữ, có người dạy con niệm kinh Địa Tạng, có người dạy con niệm Quán Thế Âm Bồ Tát, có người dạy con niệm chú Tiêu Nghiệp Chướng, lại có người dạy con cúng ‘thuỷ sám’. Con niệm kinh Địa Tạng và Chú Đại Bi hết mấy tháng và tụng kinh sáng tối theo công khoá của Tịnh Tông nhưng con trai của con vẫn không đổi ư. Xin hỏi con nên làm thế nào?
Đáp: Đây là chuyện riêng
trong gia đ́nh của bạn, người ngoài rất khó
hiểu rơ hết sự việc, bạn phải nên t́m
hiểu thêm về con bạn.
Nếu con bạn muốn giải phẫu bạn
phải hỏi ư kiến bác sĩ, quan sát mọi
phương diện, và thương lượng với
con, sau đó mới quyết định.
Tụng kinh niệm Phật đích thực
sẽ có cảm ứng, nhưng bạn làm quá nhiều, quá
tạp, sẽ không có cảm ứng. Tại v́ ‘[tâm] thành th́ sẽ linh’,
chân thành tức là tâm thanh tịnh; tâm càng thanh tịnh th́
niệm Phật, niệm kinh, hoặc niệm chú
đều linh. Nếu bạn
chỉ niệm đại khái [qua loa] th́ sẽ không linh, v́
lúc niệm kinh lại nghĩ đến niệm chú, lúc
niệm chú lại nghĩ đến niệm kinh, xen
tạp th́ sẽ không linh.
Bất cứ loại kinh hoặc chú nào đều có
hiệu quả như nhau, không nên làm quá nhiều, quá
tạp. Cho nên [muốn] công phu
thật đắc lực th́ phải không hoài nghi, không xen tạp, không gián đoạn,
như vậy mới có hiệu quả. 21-90-41
Hỏi: Ngày nay giấy [để in] rất nhiều và rất phổ biến, mỗi năm chúng ta làm công khoá cũng dùng rất nhiều giấy, đem giấy này để gói đồ càng nhiều, xin hỏi như vậy sẽ phải chịu quả báo và giảm phước không?
Đáp: Hiện nay giấy
[để in] so với ngày xưa th́ không c̣n quư nữa,
huống chi ngày nay sách vở báo chí đều dạy
người ta ‘sát, đạo, dâm, vọng’, chánh thức
khuyên dạy đạo đức cho người rất
ít, cho nên giảm phước th́ rất ít. Ngày xưa giấy đều dùng
để viết chữ nghĩa truyền bá đạo lư
của những người học theo thánh hiền, cho nên
họ đối với ‘giấy’ rất tôn trọng, không
liệng bậy, không đem đi chùi bàn ghế hay gói
đồ. [Ngày xưa] Quư
tiếc giấy [có chữ] này tức là tích phước
đức.
Chúng ta nhất quyết không được
hủy hoại giấy dùng để in kinh Phật
hoặc vẽ tượng Phật, nếu không th́ sẽ
tổn phước. Phần
lớn cách xử lư chung cho những tượng Phật
hoặc kinh điển bị hư hoại rồi là
đem đi đốt.
Tốt nhất là đốt riêng trong những ḷ
đốt nhỏ đặt trong các chùa; hoặc là đem
đốt ở nơi đồng trống sạch sẽ
ở ngoài trời, đốt xong đem tro chôn dưới
đất, như vậy là có ḷng cung kính. Nhưng phần lớn trong
những đô thị, thành phố hiện nay, tuỳ
tiện đốt đồ vật là phạm pháp v́
vậy tốt nhất nên đem thiêu ở những ḷ
đốt nhỏ trong các chùa.
Nếu là những kinh điển thời xưa (sách
đóng theo lối xưa, dùng chỉ khâu các tờ giấy
xấp đôi, đóng thành sách) th́ không thể đốt,
những loại kinh sách này cũng phải có mấy
chục năm, mấy trăm năm lịch sử. Nếu hư rồi vẫn có
thể tu sửa lại được, có thể đem
dán chỗ rách, rồi đem đóng lại như cũ. Đây đều là những vật
có liên quan đến lịch sử Phật giáo, chúng ta
phải biết quư tiếc, không nên đem đốt. Ngày nay phần đông những
sách in thông thường, không phải tác phẩm nghệ
thuật, thiêu đốt th́ không sao hết. Tượng Phật cũng
vậy, nếu là tượng in thông thường, dùng lâu
rồi th́ có thể đem thiêu; nếu là tượng
vẽ th́ không được, nhất định phải
dán lại, tại v́ đó là tác phẩm nghệ thuật
Phật giáo. Ngoài ra phải
biết đừng dùng giấy có in chữ để gói
đồ ăn, tại v́ mực có chất độc,
nếu đem gói những thứ không phải thức
ăn th́ được.
21-90-44
Hỏi: Có người nói dùng xâu chuỗi làm bằng ngà voi để niệm Phật, trải qua một thời gian sau những con voi này sẽ lại đ̣i mạng. Cho nên con không dám dùng và cũng không dám tặng cho người, xin hỏi con phải xử lư xâu chuỗi này như thế nào?
Đáp: Bạn đem xâu
chuỗi này cúng dường cho những vị lăo hoà
thượng. Chúng ta không có
năng lực độ chúng nó (những con voi) th́
để cho một vị có tu, có đức chơn chánh
độ chúng; như thế th́ tốt, như thế là có
ḷng từ bi.
Người học Phật không những
không ăn thịt mà c̣n không mặc những đồ
bằng da, tại v́ làm tổn thương tánh mạng
của thú vật rồi đem da làm quần áo và giày dép th́
cũng giống như ăn thịt của nó. Nhưng trong ‘Bách Trượng
Thanh Quy’ có nói những người trên 70 tuổi thân
thể suy yếu, nếu không mặc áo bằng da th́ không
đủ ấm, có thể tŕnh bày cho đại chúng
biết: ‘Tôi cần phải mặc một áo choàng bằng
da để giữ ấm’.
Như thế th́ được, đây gọi là khai
duyên. 21-90-44
Hỏi: Chúng con thường không rơ sự khác biệt giữa ‘chủ đạo và phụ đạo’ (ra lịnh và giúp đỡ, chỉ dẫn); thường khi khuyên người làm việc thiện, khuyên đến cuối cùng rồi trở thành mệnh lệnh và dần dần đi đến dạy bảo, ra lịnh cho họ. Xin hỏi phải làm thế nào để tránh việc ra lịnh cho người khác?
Đáp: Chỉ dẫn và giúp
đỡ rồi dần dần biến thành điều
khiển và khống chế người khác, nguyên nhân là
tại chủ quan quá nặng.
C̣n một nguyên nhân nữa là tập khí phiền năo,
tức là tâm niệm muốn người khác phải làm
theo ư ḿnh. Người học
Phật phải buông bỏ tâm niệm và hành động
muốn khống chế, điều khiển người
khác, như vậy mới hành Bồ Tát đạo
được. Nếu lúc nào
cũng có ư nguyện này quá mạnh th́ sẽ gây
chướng ngại nghiêm trọng cho việc tu hành
của ḿnh, hơn nữa sẽ không đạt
được yếu tố ‘nhân ḥa’. Ư niệm và hành động này
đều không tốt, phải nên sửa đổi trở
lại.
Nhà Nho dạy đức ‘khiêm tốn’,
chỉ có khiêm tốn mới có thể phục vụ cho
chúng sanh, mới có thể tu bố thí cúng dường. Nếu không biết khiêm tốn
th́ sẽ cống cao ngă mạn, làm ǵ cũng muốn
chỉ huy người khác, dùng phương thức như
ra lịnh để đối xử với người,
tự ḿnh không biết, nhưng trong ḷng người khác
sẽ sanh ra phản cảm rất lớn, như vậy
là một chướng ngại to lớn đối với
sự tu hành của ḿnh. 21-90-44
Hỏi: Nơi sanh trưởng của con phần đông người ta sinh sống về nghề chài lưới, sát nghiệp rất nặng, xin hỏi làm thế nào kết duyên cho những người ở đó có thể học Phật?
Đáp: Phải làm cho họ có
thể nhận biết được lời dạy
của đức Phật, hiểu được
đạo lư của Phật pháp, giảng giải Phật
pháp cho họ. Nếu không có
người thuyết pháp, hăy đem phim Liễu Phàm Tứ
Huấn trong CD về xóm chài lưới cho họ xem
để họ học Phật; phim này giúp cho những
người sơ cơ bắt đầu học Phật
rất tốt, hăy từ việc này bắt đầu giúp
họ. 21-90-45
Hỏi: Xin hỏi người đă kết hôn và chuẩn bị kết hôn nên chú ư những vấn đề ǵ khi học Phật?
Đáp: Người đă
lập gia đ́nh hay chuẩn bị kết hôn nên thỉnh
giáo những người lớn tuổi, họ sẽ
đem những kinh nghiệm và bài học của họ trong
quá khứ ra để dạy cho bạn. Khi kết hôn trước hết
phải t́m hiểu hoàn cảnh sự việc rơ ràng, không
những phải t́m hiểu về cá nhân của hai người,
c̣n phải t́m hiểu về bối cảnh gia đ́nh
của hai bên nam nữ.
Nếu gia đ́nh trên ba đời đều tích
đức th́ con cái nhà này nhất định sẽ có phước,
tổ tiên tích đức, con cháu đời sau nhất
định phải phát đạt.
Kế đến vợ chồng phải có mục
tiêu phương hướng chung, đừng nên dùng
cảm t́nh để xử sự.
Cảm t́nh rất yếu đuối sẽ không
thể đối đầu với thử thách; hiện
nay mức ly dị trong xă hội cao như vậy cũng
v́ không để ư đến những nhân tố này.
Người học Phật t́m bạn
để lập gia đ́nh nhất định [cũng
nên] t́m người cùng học Phật; thí dụ trong
đạo tràng chúng ta tu Tịnh Độ, mục tiêu của
chúng ta là tu tâm thanh tịnh; nếu hai người
đều tu tâm thanh tịnh, cùng tu pháp môn giống nhau, có
chung mục tiêu, chí
hướng giống nhau th́ tốt nhất. Người học Phật
phải biết luôn luôn giữ tâm thanh tịnh, giữ thân
thể thoải mái; thân tâm thanh tịnh mới có trí
huệ, mới có thể giải quyết vấn
đề.
Vợ chồng muốn xây dựng
tương lai mỹ măn nhất định phải
đồng tâm, đồng đức, phải có chí
hướng giống nhau.
Sự kết hợp này dựa trên đạo
nghĩa chứ không phải trên cảm t́nh; cảm t́nh
[chỉ] là môi giới, phía sau nhất định phải
có đạo nghĩa th́ mới tốt; xem thường
đạo nghĩa th́ chỉ là hoa đàm vừa hiện
thoáng nở thoáng tàn, hôn nhân không thể duy tŕ lâu dài. 21-90-45
Hỏi: Xin hỏi nếu bị người ta hiểu lầm th́ có cần phải giải thích rơ ràng hay không? Làm sao biết được trong t́nh trạng nào mới cần giải thích?
Đáp: Xem t́nh h́nh mới
biết, có những sự hiểu lầm cần giải
thích, cũng có sự hiểu lầm không cần giải
thích. Nguyên tắc để
chọn nên giải thích hay không là dựa trên sự lợi
ích của đối phương (người hiểu
lầm), có khi sự giải thích đối với
người đó có ích, có khi không giải thích mới có ích
cho người đó. Chỉ
cần dựa trên nguyên tắc: ‘Không
v́ cá nhân của ḿnh, chỉ v́ đối phương’
th́ sẽ không sai. 21-90-46
Hỏi: Khi học kiến thức thế gian [con] nghĩ rằng đây chỉ lăng phí thời gian, phải nên dùng thời gian để học Phật pháp. Nhưng khi học Phật lại không yên tâm, không buông bỏ được sự học kiến thức thế gian v́ nó có thể [giúp ḿnh] kiếm tiền duy tŕ đời sống. V́ thế kiến thức thế gian học không tốt, học Phật cũng không đi đến đâu, xin hỏi phải nên thế nào mới tốt?
Đáp: Bạn nên học
kiến thức thế gian cho xong để có một ngành
nghề thích hợp, có thể giúp ḿnh sinh sống và không
cần phải bận tâm về vấn đề tiền
bạc. Tuy nhiên đời
sống không cần phải giàu có, có thể sống qua ngày
là được rồi, như vậy mới có thể
dốc toàn tâm toàn lực đi học Phật. Nhà Phật có nói: ‘Bánh xe pháp chưa lăn th́ bánh xe ‘ăn’ phải
lăn đi trước’ (Pháp luân vị chuyển thực
luân tiên). Nếu đời
sống thấp nhất của chúng ta cũng không lo
được th́ đâu c̣n tâm tư đầu óc ǵ
để học Phật nữa.
Cho nên các bạn đồng tu tại gia nhất
định phải có đời sống [thu nhập]
thấp nhất không bị trở ngại, cả nhà vui
vẻ ḥa hợp th́ học Phật mới có kết
quả tốt đẹp.
Ngày xưa đạo nghiệp của
những người xuất gia được thành
tựu nhiều, ngày nay thành tựu ít, đạo lư
đều ở chỗ này.
Ngày xưa cư sĩ cúng dường ruộng
đất, sơn lâm cho người xuất gia, cho nên
tự viện am đường đều có sản
nghiệp. Tự viện đem
ruộng đất cho nông phu thuê v́ vậy có thâu nhập
nhất định, họ không cần nhờ tín
đồ, không cần làm ‘kinh sám Phật sự’ và không
phải giao tế. V́ kinh
tế không thành vấn đề nên tâm an, tu hành dễ thành
tựu. Ngày nay khó khăn
rồi, tự viện không có tài sản và thâu nhập
cố định, tiền thâu nhập hoàn toàn nhờ vào
kinh sám Phật sự và pháp hội cho nên đạo
nghiệp tu hành của người xuất gia rất khó
thành tựu. Chúng ta quan sát
kỹ lưỡng, tại sao cư sĩ tại gia có thành
tựu? Người tại
gia có sự nghiệp, mỗi tháng có tiền thâu nhập
cố định, v́ thế tâm của họ dễ
định và dễ thanh tịnh hơn người
xuất gia.
Người xuất gia muốn như lư và
như pháp tu hành trong hoàn cảnh ngày nay cũng vẫn có
thể làm được.
Nhưng người xuất gia thiếu ḷng tin [và
thường lo nghĩ về] vấn đề ‘phải nhờ
vào ǵ để sinh sống?’, ‘có thể tin vào Phật
Bồ Tát bằng đất bằng gỗ không?’, tự
ḿnh không có tín tâm nên rất khó.
Nếu có ḷng tin tuyệt đối và vững
chắc đối với Phật Bồ Tát, một tí lo
lắng cũng không có, cho dù chết đói cũng cam
ḷng. [Nếu vậy th́]
Phật Bồ Tát sẽ lo lắng cho họ, lúc gặp khó
khăn thật sự sẽ có người đến giúp
đỡ, sẽ gặp được những duyên
phận không thể nghĩ đến, đây là sự gia
tŕ của Tam Bảo.
Chúng tôi không nắm chắc nguồn gốc
của sự cúng dường về tài chánh v́ chúng tôi không
biết ai sẽ lại cúng dường, nhưng chúng tôi có
một niềm tin: ‘niệm Phật chỉ để
cầu văng sanh Tịnh độ’.
Nếu thật không c̣n nguồn cung cấp tài chánh, tâm
của chúng tôi càng vững chắc hơn nữa, thật
thà niệm Phật. Một
ngày không có ăn th́ niệm Phật một ngày; hai ngày không
có ăn th́ niệm Phật hai ngày, đến ba, bốn
ngày th́ văng sanh rồi, chúng ta phải có niềm tin như
vậy, đừng tham sống sợ chết. Trong ‘Tịnh độ thánh hiền
lục’, vào đời nhà Tống pháp sư Oánh Kha ba ngày
không ăn, không ngủ, nhất tâm niệm A Di Đà Phật, A
Di Đà Phật liền tiếp dẫn ngài văng sanh. Đă có chuyện xảy ra như
vậy chúng ta c̣n sợ ǵ nữa!
Kinh A Di Đà nói: ‘Nếu
từ một ngày cho đến bảy ngày’, chúng tôi tin
tưởng nên vĩnh viễn giữ tâm chân thành, thanh
tịnh, nhất quyết không phan duyên bên ngoài. Nếu có người đem
tiền lại cúng dường, số tiền này quá
lớn, chúng tôi phải hỏi: ‘Tiền của bạn là
từ đâu mà có?
Người nhà biết không?’
Tiền tài cúng dường gọi là tịnh tài,
nếu người nhà không biết th́ sẽ phá hoại
sự ḥa thuận trong gia đ́nh; nguồn gốc của
tiền tài không chính đáng, hoặc là tiền mượn
trả góp th́ chúng tôi sẽ không nhận cúng dường. 21-90-46
Hỏi: Xin hỏi ‘phong thủy’ (fengshui) trong nhà và phần mộ của tổ tiên có ảnh hưởng đến con cháu hiện tại hay không?
Đáp: ‘Nếu có thể
chuyển cảnh th́ giống Như Lai’. Nếu bạn không bị cảnh
chuyển (bị hoàn cảnh ảnh hưởng, chi
phối) mà có thể chuyển cảnh giới, th́ bạn
nhất định sẽ không bị phong thủy, phần
mộ ảnh hưởng. Thí
dụ khi tôi khen th́ bạn vui mừng, khi tôi trách mắng
th́ bạn giận, tâm của bạn bị cảnh
giới chuyển, th́ bạn sẽ bị ảnh
hưởng (bởi phong thủy), bạn sẽ có vận
mạng, có phong thủy.
Nếu tôi chửi bạn mà bạn không giận, khen
bạn mà bạn không vui mừng, tâm của bạn thanh
tịnh không bị cảnh giới bên ngoài lay động,
vậy th́ phong thủy sẽ không ảnh hưởng ǵ
đến bạn hết. 21-90-46
Hỏi: Thương trường gian trá, làm tâm hồn của con bị rối loạn. Con không đành đi đ̣i tiền nợ người nghèo thiếu, nợ nần con thiếu người giàu th́ con phải dốc sức trả, khổ hải vô biên, quay đầu không thấy bờ bến. Tuy là tại gia và xuất gia chỉ cách nhau một bước nhưng lại vô cùng xa xôi, con không thể khống chế. Xin khai thị cho con.
Đáp: Hoàn cảnh của
bạn như vậy tốt nhất nên đọc
‘Liễu phàm tứ huấn’ nhiều lần, [tôi] tin là
sẽ đem lại rất nhiều chỉ dẫn cho
bạn. Bất cứ làm ngành
nghề ǵ trong thế gian, quay đầu lại phải
từ trong tâm mà thay đổi.
Lúc trước khi học Phật, lúc khởi tâm
động niệm chúng ta đều tự tư ích
kỷ; bây giờ học
Phật rồi, hiểu rơ đạo lư rồi, không c̣n v́
ḿnh nữa, khi khởi tâm động niệm ǵ cũng v́
xă hội, v́ chúng sanh.
Người khác thiếu bạn nếu không đủ khả năng trả th́ bạn nên bố thí, tích lũy công đức, như vậy cũng tốt! C̣n tiền ḿnh thiếu người khác nhất định phải trả, trong đời này không thể trả th́ đời sau cũng phải trả. Nếu chúng ta quan sát kỹ lưO